Đỗ Minh Khoa

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Minh Khoa
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong những nhân vật lịch sử mà em biết, Đại tướng Võ Nguyên Giáp – vị tướng tài ba của dân tộc Việt Nam – luôn để lại trong em niềm khâm phục và lòng tự hào sâu sắc. Em còn nhớ một lần, vào dịp 22/12 năm ngoái, trường em tổ chức buổi tham quan Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam. Chính trong buổi hôm ấy, em được nghe kể nhiều câu chuyện cảm động về Đại tướng mà trước đây em chỉ biết qua sách vở.

Khi bước vào gian trưng bày “Chiến thắng Điện Biên Phủ 1954”, em đứng lặng nhìn bức ảnh Đại tướng đang cúi mình bên tấm bản đồ tác chiến. Ánh mắt Người tập trung, nét mặt nghiêm nghị nhưng vẫn toát lên vẻ hiền từ. Cô hướng dẫn viên kể rằng: trong suốt chiến dịch, Đại tướng luôn ở gần chiến sĩ, ăn cùng họ những bữa cơm đơn sơ, ngủ trong lán tranh giữa rừng, ngày đêm lo lắng cho từng đơn vị. Đặc biệt, khi thấy việc đánh nhanh có thể gây nhiều tổn thất, Đại tướng đã dũng cảm quyết định “hoãn tấn công, chuyển sang đánh chắc, tiến chắc”. Chính quyết định sáng suốt ấy đã góp phần làm nên chiến thắng vang dội “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.

Nghe đến đó, em cảm thấy lòng mình trào dâng niềm xúc động và tự hào. Em nhận ra rằng đằng sau chiến thắng là trí tuệ, là bản lĩnh, nhưng hơn hết là tấm lòng yêu nước sâu nặng của một con người cả đời vì dân, vì nước. Trước di ảnh Đại tướng, em và các bạn đều cúi đầu tưởng nhớ.

Buổi tham quan hôm ấy không chỉ giúp em hiểu rõ hơn về lịch sử dân tộc mà còn dạy em bài học quý giá: muốn thành công, phải biết suy nghĩ thấu đáo, dũng cảm chịu trách nhiệm và luôn đặt lợi ích chung lên trên hết. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với thế hệ cha anh – những con người đã viết nên những trang sử hào hùng cho Tổ quốc Việt Nam.

Một trong những nhân vật lịch sử mà em rất ngưỡng mộ là Chủ tịch Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam. Em đã từng có một kỷ niệm đáng nhớ khi được tham quan Khu di tích Phủ Chủ tịch – nơi Bác Hồ từng sống và làm việc.

Hôm ấy, trời thu Hà Nội trong xanh và mát mẻ. Cả lớp em háo hức khi chiếc xe dừng lại trước hàng rào xanh của khu di tích. Bước vào trong, em thấy khung cảnh thật yên bình: những hàng cây cổ thụ rợp bóng, hồ nước trong veo và ngôi nhà sàn giản dị giữa khu vườn. Cô hướng dẫn viên kể cho chúng em nghe về cuộc sống giản đơn của Bác: mỗi ngày Bác làm việc, đọc sách, trồng cây và chăm cá. Bác chỉ ăn cơm với vài món đơn sơ, luôn tiết kiệm và nghĩ cho nhân dân.

Khi đứng trước bàn làm việc nhỏ của Bác, em bỗng thấy nghèn nghẹn. Trên chiếc bàn gỗ cũ vẫn còn cây bút, cuốn sổ tay và chiếc đèn dầu nhỏ – những vật dụng gắn liền với bao đêm Bác miệt mài lo việc nước. Em tưởng tượng ra hình ảnh Bác với bộ áo kaki bạc màu, đôi dép cao su giản dị, đôi mắt sáng hiền từ và nụ cười ấm áp.

Chuyến tham quan hôm đó đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc. Em hiểu rằng đằng sau những chiến công lẫy lừng là một con người vô cùng khiêm tốn, giản dị và yêu thương nhân dân tha thiết.

Qua sự việc ấy, em học được rằng: muốn trở thành người có ích, em phải biết sống giản dị, chăm học, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người – như tấm gương sáng của Bác Hồ kính yêu.

Qua bài thơ, em hiểu được ý nghĩa và giá trị to lớn của việc học chữ, học tiếng nói – đó là nền tảng đầu tiên giúp con người hiểu biết, giao tiếp và bước vào đời. Bài thơ còn giúp em biết ơn cô giáo, người âm thầm gieo “hạt giống tri thức” cho học trò bằng tất cả tình yêu thương và sự tận tâm. Em học được rằng cần phải chăm ngoan, học giỏi, trân trọng từng lời cô dạy, vì mỗi bài học, mỗi con chữ đều là kết tinh của bao công sức, tình cảm và ước mơ của thầy cô gửi gắm cho học sinh.

Biện pháp tu từ: Nhân hoá
Tác dụng:
-Hành động “hót nắng vàng ánh ỏi” khiến hình ảnh con sẻ trở nên sống động, gần gũi như có cảm xúc, biết “hót” cùng ánh nắng.
-Góp phần làm cho bức tranh thiên nhiên thêm rực rỡ, tràn đầy sức sống và âm thanh, thể hiện niềm vui, sự tươi mới của cảnh vật trong buổi sáng.

Câu 1: Ngôi kể thứ nhất

Câu 2:
-"Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to vai rộng."
-“Luôn luôn ngồi im trên ghế, chiếc ghế quá hẹp đối với cậu, cậu phải cúi xuống, lưng khom khom và đầu rụt ngang vai.”

Câu 3:
Ba chi tiết thể hiện tình cảm của “tôi” với Ga-ro-nê:
-“Tôi tưởng như đã trải qua một thời gian vô tận không được gặp Ga-ro-nê.”
-“Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu.”
-“Tôi rất vui thích được nắm chặt bàn tay to tướng của cậu trong tay mình.”

=>Nhân vật “tôi” rất yêu quý, kính trọng và ngưỡng mộ Ga-ro-nê vì cậu là người tốt bụng, chính trực và nghĩa hiệp.

Câu 4:
Một số người trong lớp không có thiện cảm với Ga-ro-nê vì cậu luôn chống lại những hành động độc ác của họ, bảo vệ những bạn yếu hơn nên khiến những kẻ xấu không ưa cậu.
=>Ga-ro-nê là người chính trực, dũng cảm, tốt bụng và có tinh thần nghĩa hiệp; dám bảo vệ lẽ phải và giúp đỡ bạn bè.

Câu 5:
Qua văn bản, em học được rằng trong tình bạn cần sống chân thành, biết quan tâm và giúp đỡ bạn bè, nhất là những người yếu thế hơn mình. Cần dũng cảm bảo vệ lẽ phải, không thờ ơ hay a dua với điều xấu. Một người bạn tốt không chỉ là người hiền lành mà còn là người biết hành động để đem lại điều tốt cho người khác, như Ga-ro-nê đã làm.