Trần Đại Quang
Giới thiệu về bản thân
Trong đời học sinh, ai cũng có những kỉ niệm vui buồn, có khi còn giận hờn, có khi lại vô cùng hài hước. Và tất nhiên là không thể thiếu những kỉ niệm khiến chúng ta cảm thấy vô cùng may mắn vì có những người bạn tốt. Trong số những kỉ niệm đó, em luôn trân trọng sự việc đã xảy ra ở một giờ Giáo dục Thể chất - một kỉ niệm đơn giản, ngắn ngủi nhưng vô cùng đáng quý.
Tiếng trống ra chơi kết thúc. Cả lớp nhanh nhẹn lấy quả cầu ra. Ai cũng có vẻ rất vui, nhưng em thì không vui lắm. Từ trước tới giờ, môn Giáo dục Thể chất luôn là môn em không mong đợi nhất. Bao nhiêu đọng tác, tư thế, nó khó khăn, rối rắm làm sao! Lên Trung học Cơ sở, nghe nói còn phải thi lấy điểm, em lại càng lo hơn. Nhưng trên đường đi tới phòng đa năng, em vẫn cười nói vui vẻ như thường, không biết chuyện gì sắp xảy ra.
Sau khi bước vào căn phòng rộng rãi, chúng em tranh thủ tâng cầu vài quả trước khi thầy vào. Tất nhiên, em cũng luyện tâng cầu đơn giản vì vài tuần nay, chúng em toàn luyện cái này, nhưng do em ít chơi môn này nên cú như người mới chơi. Lúc đó, em cứ nghĩ : chấc lại một buổi tập bình thường thôi. Nhưng sau khi thầy bước vào, thầy nói rằng hôm nay chính là kiểm tra giữa kì, lấy điểm. Đột nhiên, tinh thần của em, vốn đã không cao hứng, tuột dốc không phanh.
Đề thi giữa kì là cái môn mà em ghét nhất: tâng cầu. Không chỉ thế, còn phải tâng tối thiểu bảy quả (không rơi xuống đất) mới đạt. Đối với em, đó là một thử thách không thể thực hiện nổi. Trong khi mấy đứa đứng đầu danh sách đang thi thì em đang dốc hết sức tập tâng. Nhưng sau đó, một giọng nói phát ra với âm điệu bình thường: "Cậu phải đá thế này nè!". Quay mặt ra sau, đó là Dũng, một đứa bạn khá thân với em. Riêng tâng cầu, đối với nó, quá đơn giản. Thế là em liền tham gia "khóa huấn luyện" của "thầy giáo nhí". Thỉnh thoảng, bạn lại đưa ra những câu khuyên như: "Chạy nhanh chút nữa mới tâng tiếp được" hay "Chân phải thẳng ra". Còn khi em đá được hai, ba quả thì được khen "Tốt!". Khi đó, em gần như quên hết mọi sự, chỉ mải mê tập tâng.
Khi đến lượt em, em cầm quả cầu lên. Thật đáng tiếc, kết quả không như mong đợi: em chỉ tâng được hai quả thôi. Hiển nhiên, em không đạt. Niềm vui đã biến mất, thay vào đó là sự buồn rầu và tự khiển trách bản thân. Lúc đó, Dũng bảo: "Không sao, lần sau cố đá nhiều hơn một chút là được. Cậu về tham khảo mấy video trên mạng ấy.". Nghe theo lời khuyên, em vẫn tập tâng, kể cả sau khi giờ học kết thúc. Bây giờ, em đã tâng được năm, sáu quả liên tiếp. Cứ mỗi khi được như vậy, cái lời khen "Tốt!" của Dũng lại vang lên trong đầu. Cư mỗi khi nhìn bạn đá, tâng cầu, em lại tự nhủ: "Mình phải có gắng hơn nữa!".
Mỗi khi tâng được thêm một quả, em lại nhớ lại kỉ niệm hôm đó. Nó làm cho lòng em cảm thấy ấm áp giữa cuộc sống gấp gáp, làm em nhớ ra là mình không hề một mình. Đó như một minh chứng về sự giúp đỡ, tương trợ lẫn nhau của những người bạn, và sức mạnh của tình bạn.