Trần Sơn Hùng
Giới thiệu về bản thân
ko biết :((((
Trong quãng đời học sinh của em, có rất nhiều kỉ niệm đã trôi qua theo năm tháng. Có những kỉ niệm dần phai mờ theo thời gian, nhưng cũng có những kỉ niệm vẫn còn in đậm trong tâm trí em như mới xảy ra hôm qua. Với em, kỉ niệm đáng nhớ nhất chính là một lần cùng người bạn thân của mình vượt qua một thất bại lớn trong học tập. Người bạn thân ấy tên là Minh. Chúng em quen nhau từ năm lớp Ba và nhanh chóng trở nên thân thiết. Minh là một người ít nói nhưng rất chân thành, luôn sẵn sàng giúp đỡ em trong học tập cũng như trong cuộc sống. Chúng em thường ngồi chung bàn, cùng nhau học bài, cùng chia sẻ những niềm vui và nỗi buồn tuổi học trò. Kỉ niệm mà em nhớ nhất xảy ra vào năm lớp Sáu, khi cả hai chúng em cùng tham gia kì thi học sinh giỏi Toán của trường. Trước kì thi, em và Minh đã cùng nhau ôn tập rất chăm chỉ. Ngày nào tan học, chúng em cũng ở lại lớp để làm thêm bài tập, có hôm còn quên cả giờ về nhà. Cả hai đều tin rằng mình sẽ đạt kết quả tốt. Thế nhưng, khi kết quả được công bố, em đã rất buồn vì không đạt giải. Em cảm thấy thất vọng và tự trách bản thân rất nhiều. Em đã khóc và nghĩ rằng bao công sức cố gắng của mình đều trở nên vô ích. Trong lúc em buồn bã nhất, Minh đã nhẹ nhàng ngồi bên cạnh, không nói nhiều lời an ủi hoa mỹ mà chỉ bảo rằng:
- Không sao đâu, lần này chưa được thì lần sau mình cố gắng tiếp. Quan trọng là cậu đã không bỏ cuộc.
Chính câu nói giản dị ấy đã khiến em cảm thấy ấm lòng. Minh còn chia sẻ rằng cậu cũng từng rất lo lắng trước kì thi và kết quả không phải lúc nào cũng phản ánh hết năng lực của một người. Nhờ có Minh động viên, em dần lấy lại tinh thần, không còn bi quan như trước nữa. Sau đó, chúng em tiếp tục cùng nhau cố gắng trong học tập và luôn động viên nhau mỗi khi gặp khó khăn. Kỉ niệm ấy tuy không quá đặc biệt, nhưng lại khiến em hiểu rõ hơn giá trị của tình bạn. Em nhận ra rằng, một người bạn tốt không chỉ ở bên ta khi vui vẻ mà còn sẵn sàng chia sẻ, động viên ta khi thất bại. Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại kỉ niệm ấy, em vẫn cảm thấy biết ơn vì đã có một người bạn thân như Minh trong những năm tháng học trò đáng quý.
Trong quãng đời học sinh của em, có rất nhiều kỉ niệm đã trôi qua theo năm tháng. Có những kỉ niệm dần phai mờ theo thời gian, nhưng cũng có những kỉ niệm vẫn còn in đậm trong tâm trí em như mới xảy ra hôm qua. Với em, kỉ niệm đáng nhớ nhất chính là một lần cùng người bạn thân của mình vượt qua một thất bại lớn trong học tập. Người bạn thân ấy tên là Minh. Chúng em quen nhau từ năm lớp Ba và nhanh chóng trở nên thân thiết. Minh là một người ít nói nhưng rất chân thành, luôn sẵn sàng giúp đỡ em trong học tập cũng như trong cuộc sống. Chúng em thường ngồi chung bàn, cùng nhau học bài, cùng chia sẻ những niềm vui và nỗi buồn tuổi học trò. Kỉ niệm mà em nhớ nhất xảy ra vào năm lớp Sáu, khi cả hai chúng em cùng tham gia kì thi học sinh giỏi Toán của trường. Trước kì thi, em và Minh đã cùng nhau ôn tập rất chăm chỉ. Ngày nào tan học, chúng em cũng ở lại lớp để làm thêm bài tập, có hôm còn quên cả giờ về nhà. Cả hai đều tin rằng mình sẽ đạt kết quả tốt. Thế nhưng, khi kết quả được công bố, em đã rất buồn vì không đạt giải. Em cảm thấy thất vọng và tự trách bản thân rất nhiều. Em đã khóc và nghĩ rằng bao công sức cố gắng của mình đều trở nên vô ích. Trong lúc em buồn bã nhất, Minh đã nhẹ nhàng ngồi bên cạnh, không nói nhiều lời an ủi hoa mỹ mà chỉ bảo rằng:
- Không sao đâu, lần này chưa được thì lần sau mình cố gắng tiếp. Quan trọng là cậu đã không bỏ cuộc.
Chính câu nói giản dị ấy đã khiến em cảm thấy ấm lòng. Minh còn chia sẻ rằng cậu cũng từng rất lo lắng trước kì thi và kết quả không phải lúc nào cũng phản ánh hết năng lực của một người. Nhờ có Minh động viên, em dần lấy lại tinh thần, không còn bi quan như trước nữa. Sau đó, chúng em tiếp tục cùng nhau cố gắng trong học tập và luôn động viên nhau mỗi khi gặp khó khăn. Kỉ niệm ấy tuy không quá đặc biệt, nhưng lại khiến em hiểu rõ hơn giá trị của tình bạn. Em nhận ra rằng, một người bạn tốt không chỉ ở bên ta khi vui vẻ mà còn sẵn sàng chia sẻ, động viên ta khi thất bại. Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại kỉ niệm ấy, em vẫn cảm thấy biết ơn vì đã có một người bạn thân như Minh trong những năm tháng học trò đáng quý.
chịu