Nguyễn Thị Huyền

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Huyền
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ tự do

Câu 2: Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ (xưng "mẹ" và gọi "con yêu ơi", "cỏ yêu").

Câu 3: * Biện pháp tu từ nhân hóa: "Cỏ thơm thảo", "cỏ hát".

  • Tác dụng: * Làm cho hình ảnh "cỏ" (tượng trưng cho người con) trở nên sinh động, có hồn, có tâm hồn và tình cảm như con người.
    • Nhấn mạnh vẻ đẹp tâm hồn của người con: hiếu thảo, biết đem lại niềm vui, sức sống cho cuộc đời (tiếng hát, hương thơm).
    • Thể hiện cái nhìn âu yếm, tự hào và tràn đầy yêu thương của người mẹ dành cho con.

Câu 4: Qua hai dòng thơ, người mẹ mong ước con:

  • Được lớn lên một cách hồn nhiên, trong sáng và bình yên.
  • Trở thành người có ích, biết cống hiến và đem lại sức sống ("phủ xanh") cho cuộc đời, cho gia đình ("đất mẹ").

Câu 5: Gợi ý việc làm để giữ gìn tình mẫu tử: Để vun đắp tình mẫu tử, bản thân em cần có những hành động thiết thực. Trước hết là nỗ lực học tập và rèn luyện đạo đức để cha mẹ an lòng. Bên cạnh đó, em cần biết lắng nghe, chia sẻ và giúp đỡ cha mẹ những công việc vừa sức trong gia đình. Đôi khi, chỉ cần một lời hỏi han ân cần hay sự hiện diện trong bữa cơm gia đình cũng đủ để sợi dây tình thân thêm bền chặt. Quan trọng nhất là sự chân thành và lòng biết ơn sâu sắc đối với công lao trời biển của đấng sinh thành.

CÂU 1:

Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" là một khúc ca dịu dàng và đầy xúc động về tình mẫu tử thiêng liêng. Xuyên suốt tác phẩm, hình ảnh so sánh mẹ là "cánh đồng" và con là "cỏ nở hoa" đã chạm đến trái tim người đọc bởi sự bình dị mà cao cả. Mẹ hiện lên với vẻ đẹp của sự bao dung, là bệ đỡ vững chãi, thầm lặng tích tụ "những mạch ngầm trong đất" để nuôi dưỡng đời con. Qua lời nhắn nhủ "cứ hồn nhiên mà lớn", ta thấy được một tình yêu vô điều kiện; mẹ không mong cầu con phải vĩ đại, chỉ mong con được sống xanh non, tươi mới và tỏa hương thơm thảo cho cuộc đời. Những vần thơ tự do, giàu hình ảnh như "sương lấp lánh", "ánh sao rơi" không chỉ làm đẹp thêm không gian nghệ thuật mà còn tôn vinh giá trị của những hạnh phúc giản đơn. Bài thơ khép lại nhưng dư âm về sự che chở "mãi mãi đến vô cùng" của mẹ vẫn còn vang vọng, nhắc nhở mỗi chúng ta về lòng biết ơn và sự trân trọng đối với người phụ nữ vĩ đại nhất đời mình.


CÂU 2:

Trong bài thơ "Mùa cỏ nở hoa", chúng ta thấy một tình mẫu tử bao la, nơi người mẹ sẵn sàng là cánh đồng thầm lặng để con tỏa sáng. Thế nhưng, giữa dòng đời hối hả hôm nay, có một thực trạng đáng buồn đang hiện hữu: đó là lối sống vô tâm, thiếu tôn trọng cha mẹ của một bộ phận người trẻ. Đây là một vấn đề nhức nhối cần chúng ta thẳng thắn nhìn nhận.

Sự vô tâm ấy biểu hiện qua rất nhiều hình thức trong đời sống hằng ngày. Có những người con có thể dành hàng giờ đồng hồ để lướt mạng xã hội, trò chuyện với người lạ nhưng lại chẳng đủ kiên nhẫn để nghe mẹ hỏi một câu "Nay con ăn gì?". Có những người coi việc cha mẹ chăm sóc, hy sinh là nghĩa vụ đương nhiên, dẫn đến thái độ đòi hỏi, trách móc khi không được như ý. Đau lòng hơn, khi cha mẹ già yếu, thay vì phụng dưỡng, có người lại xem đó là gánh nặng, dẫn đến những hành vi ngược đãi hoặc bỏ rơi đấng sinh thành.

Nguyên nhân của thực trạng này trước hết xuất phát từ lối sống ích kỷ, thực dụng, quá đề cao cái tôi cá nhân mà quên đi các giá trị đạo đức cốt lõi. Bên cạnh đó, áp lực từ công việc và sự bùng nổ của công nghệ cũng vô tình tạo ra những khoảng cách vô hình, khiến sợi dây liên kết giữa các thành viên trong gia đình trở nên lỏng lẻo.

Hậu quả của sự vô tâm là vô cùng nặng nề. Nó không chỉ gây ra nỗi đau lòng, sự cô đơn cùng cực cho cha mẹ mà còn làm suy đồi nhân cách của chính người con. Một người không biết yêu thương, biết ơn cha mẹ mình thì khó có thể trở thành một công dân tử tế, biết cống hiến cho xã hội.

Để khắc phục điều này, mỗi chúng ta cần có sự thay đổi từ trong nhận thức đến hành động. Đừng đợi đến khi cha mẹ già yếu hay đi xa mới tỏ lòng hiếu thảo. Hãy học cách lắng nghe, chia sẻ và trân trọng những phút giây bên cạnh người thân ngay từ bây giờ. Những hành động nhỏ như một cuộc điện thoại hỏi thăm, một bữa cơm quây quần hay sự nỗ lực trưởng thành chính là liều thuốc quý giá nhất dành cho cha mẹ.

Gia đình là bến đỗ bình yên nhất, và cha mẹ là những người duy nhất yêu thương ta vô điều kiện. Đừng để sự vô tâm làm héo úa đi "cánh đồng" tình thương ấy. Hãy sống sao cho xứng đáng với tình yêu và sự hy sinh mà ta đã được nhận lãnh từ lúc chào đời.

Từ văn bản "Chiều Xuân ở thôn Trừng Mại", việc sống hòa hợp với thiên nhiên được thể hiện qua mối quan hệ gần gũi, thân thiết giữa con người và cảnh vật. Khi hòa mình vào thiên nhiên, con người tìm thấy niềm vui lao động và sự bình yên trong tâm hồn. Những hình ảnh như "nàng dâu gieo dưa", "bà lão xới đậu" không chỉ là hoạt động sản xuất mà còn là cách con người vun đắp cho sự sống, hòa chung nhịp đập với thiên nhiên. Điều này tạo nên một bức tranh làng quê tràn đầy sức sống, vừa mộc mạc, vừa thi vị. Sống hòa hợp với thiên nhiên cũng chính là tôn trọng và gìn giữ vẻ đẹp tự nhiên, giúp bảo vệ thiên nhiên , giữ gìn môi trường sống của con người , giúp con người khám phá được những điều bí ẩn tuyệt đẹp của thiên nhiên , mang đến cảm giác thư giãn được chữa lành khi tậm hưởng được vẻ đẹp của thiên nhiên.

Bức tranh thiên nhiên trong bài thơ "Chiều xuân ở thôn Trừng Mại" của Nguyễn Bảo được miêu tả là một khung cảnh làng quê thanh bình, mộc mạc và giàu sức sống. Mặc dù có mưa phùn "phân phất" và bầu trời "xâm xẩm bay" mang chút buồn man mác, nhưng không khí lao động sản xuất lại vô cùng nhộn nhịp, tươi vui. Hình ảnh "nàng dâu gieo dưa", "bà lão xới đậu" cùng với cây mía nảy ngọn, khoai xanh cây đã làm cho bức tranh thiên nhiên trở nên sống động, gần gũi với cuộc sống của con người, thể hiện một vẻ đẹp yên ả nhưng không kém phần tràn đầy sức sống của mùa xuân .