Lê Thị Ngọc Hải
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.câu chuyện được kể theo thể loại chuyện đồng thoại.
Câu 2.
Chiều hôm nay, một ngày sau khi cơn bão số 12 càn quét qua nơi mà em sinh sống, cuối cùng em cũng đã được đi ra ngoài đường. Cùng với niềm vui sướng khi cơn bão đã tan, em cũng gặp phải những hoàn cảnh rất đáng buồn. Khi em đi bộ dọc trên con đường dẫn tới trường học, em nhìn thấy ngôi nhà tạm dựng bằng mấy mái tôn, thanh sắt của bà cụ nhặt ve chai đã bị bão cuốn bay mất. Đồ đạc của bà cũng chẳng còn lại gì ngoài cái giường và một cái tủ gỗ đã cũ đang ngấm đầy nước mưa. Bên cạnh đó, bà cụ đang ngồi khóc nức nở. Xung quanh bà, mọi người đứng an ủi và mang theo quà đến giúp bà, nhưng cũng không thể xua đi nỗi buồn và sự bất lực ấy.bà từ bên kia đường, em cảm thấy đôi chân mình nặng trịch, hai mắt hoen đỏ. Niềm vui sướng khi được chạy nhảy ngoài đường sau hai ngày phải ngồi yên trong nhà của em hoàn toàn biến đi mất. Bởi em nhận ra rằng, xung quanh mình có những số phận bất hạnh đã bị bão cuốn đi tất cả. Em cũng muốn lại gần để an ủi bà lão, nhưng em nhận ra mình chẳng có gì để cho bà cả. Và rồi, em thấy thầy hiệu trưởng của trường em xuất hiện. Thầy dìu bà lão đứng dậy, mời bà về ngôi nhà tình thương do thầy cùng nhiều người khác cùng xây dựng. Bà lão run run đứng dậy, hai mắt hoen đỏ nhưng vẫn nở nụ cười hạnh phúc, vì giờ đây bà đã có nhà rồi. Nhìn bà lão lên xe, rời đi cùng thầy và mọi người, lòng em dần ấm áp hơn. Nhưng dáng vẻ cô đơn, bất lực của bà ấy cạnh “ngôi nhà” bị bão đánh tan vẫn hiện sâu trong tâm trí em. Bước trở về nhà, lòng em nặng trĩu những nỗi buồn và thương cảm cho những mảnh đời bất hạnh sau cơn bão.
Trải nghiệm đó thật buồn đối với em, nên em đã trở về nhà ngay sau đó, không tiếp tục đi chơi nữa. Cùng với đó, em thầm mong rằng, sẽ có nhiều hơn nữa những tấm lòng hảo tâm, dang rộng vòng tay giúp đỡ những số phận kém may mắn như thầy giáo của em.