Nguyễn Tiến Phong

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Tiến Phong
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, để giúp học sinh hiểu hơn về truyền thống đấu tranh hào hùng của dân tộc, nhà trường em đã tổ chức một chuyến tham quan tới Thành cổ Quảng Trị. Khi nghe cô chủ nhiệm thông báo, cả lớp em ai nấy đều háo hức, mong chờ từng ngày. Đó không chỉ là một chuyến đi chơi mà còn là cơ hội để chúng em được tìm hiểu, được cảm nhận và tri ân những con người đã làm nên lịch sử.

Sáng hôm ấy, sân trường đông vui và nhộn nhịp khác hẳn mọi ngày. Từ sớm, bạn nào cũng mặc đồng phục chỉnh tề, đeo khăn quàng đỏ gọn gàng. Trên vai là những chiếc ba lô nhỏ, bên trong đựng nào là nước uống, bánh kẹo, sổ ghi chép. Khi tiếng còi xe vang lên, tất cả cùng hò reo vui sướng. Chiếc xe khởi hành, mang theo tiếng cười nói rộn ràng của chúng em. Qua ô cửa kính, cảnh vật hai bên đường cứ nối tiếp nhau: những cánh đồng lúa xanh rì, những rặng tre nghiêng mình trong gió và cả những ngôi làng yên bình ẩn hiện xa xa. Cô giáo chủ nhiệm ngồi phía trước, mỉm cười hiền hậu, còn chúng em thì thi nhau hát những bài ca cách mạng quen thuộc, khiến chuyến đi thêm phần sôi nổi.

Khoảng hai tiếng sau, Thành cổ Quảng Trị đã hiện ra trước mắt. Từ xa, em đã thấy những bức tường thành phủ rêu phong, im lìm nhưng ẩn chứa trong đó là bao câu chuyện bi tráng của quá khứ. Bước qua cổng thành, em bỗng cảm nhận được một bầu không khí trang nghiêm, linh thiêng đến lạ. Mọi tiếng nói, tiếng cười cũng dần nhỏ lại, nhường chỗ cho sự thành kính và biết ơn. Cô hướng dẫn viên dẫn chúng em đi tham quan và kể rằng, vào mùa hè năm 1972, nơi đây đã diễn ra trận chiến 81 ngày đêm chống quân xâm lược rất khốc liệt khi hàng nghìn chiến sĩ ta đã anh dũng chiến đấu, hi sinh để bảo vệ từng tấc đất quê hương. Mỗi viên gạch, mỗi bức tường trong thành cổ như vẫn còn vang vọng tiếng súng, tiếng bom, và đâu đó là linh hồn của những người đã nằm lại nơi này.

Chúng em được đến viếng đài tưởng niệm liệt sĩ. Trước đài, ngọn lửa vĩnh cửu vẫn cháy sáng không bao giờ tắt – biểu tượng cho tinh thần bất diệt của những người anh hùng. Cả lớp xếp hàng ngay ngắn, tay cầm những nén hương thơm, lòng thành kính dâng lên các liệt sĩ. Khói hương bay nhẹ giữa làn gió, hương trầm lan tỏa khắp không gian tĩnh lặng. Em nhắm mắt lại, tưởng tượng hình ảnh những người lính năm xưa – tuổi còn rất trẻ, khuôn mặt sạm đen vì khói lửa, nhưng ánh mắt rực sáng niềm tin vào ngày mai hòa bình. Một cảm xúc thiêng liêng và tự hào len lỏi trong tim khiến em muốn rơi nước mắt.

Rời đài tưởng niệm, chúng em đến thăm dòng sông Thạch Hãn – con sông gắn liền với biết bao câu chuyện xúc động. Người hướng dẫn nói rằng, trong những ngày chiến đấu ác liệt, sông Thạch Hãn đã đón biết bao người con yêu nước về với lòng mẹ. Giờ đây, mỗi khi có khách đến viếng, người ta thường thả những bông hoa đăng xuống dòng sông để tưởng nhớ họ. Cô giáo em cũng phát cho mỗi bạn một bông hoa đăng. Khi em nhẹ nhàng thả hoa xuống, nhìn ngọn nến nhỏ lập lòe trôi theo dòng nước, em thấy như có những linh hồn đang mỉm cười, yên nghỉ trong lòng sông quê hương. Đó là khoảnh khắc em cảm thấy lòng mình thật nhẹ mà cũng thật trĩu nặng.

Buổi trưa, chúng em ngồi ăn trưa trong khuôn viên thành cổ. Dưới những tán cây xanh mát, thầy cô và chúng em vừa ăn vừa trò chuyện. Ai cũng kể lại cảm xúc của mình – có bạn xúc động đến rưng rưng, có bạn im lặng thật lâu rồi khẽ nói: “Em thương các anh bộ đội quá!”. Trước khi ra về, chúng em cùng nhau chụp tấm ảnh lưu niệm trước cổng thành cổ – để ghi lại một ngày đáng nhớ, một bài học sâu sắc mà không cuốn sách nào có thể mang lại.

Chuyến đi ấy đã để lại trong em những ấn tượng không thể nào quên. Em nhận ra rằng, hòa bình, hạnh phúc hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao con người. Em tự nhủ sẽ cố gắng học thật giỏi, sống thật tốt để xứng đáng với sự hi sinh cao cả ấy. Thành cổ Quảng Trị không chỉ là một di tích lịch sử, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của tinh thần kiên cường và ý chí bất khuất của dân tộc Việt Nam.

Em sẽ phóng to kích thước của các cạnh lên bản vẽ.

Hiểu đúng về tỉ lệ rất quan trọng vì nó đảm bảo độc chính xác của sản phẩm,giúp người đọc hình dung được kích thước thực và truyền đạt í tưởng một cách chính xác.Nếu bản vẽ sai tỉ lệ có thể dẫn đến việc thiết kế sai,gây hoang phí nguyên vật liệu,thời gian và công sức.