Nguyễn Ngọc Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu1: Thói quen bắt chước một cách mù quáng trong cuộc sống có thể mang lại nhiều tác hại khôn lường cho con người. Trước hết, việc chỉ chăm chăm làm theo người khác sẽ dần bào mòn và làm đánh mất đi bản sắc, cá tính riêng của mỗi cá nhân. Thay vì trở thành một phiên bản gốc độc đáo, chúng ta lại vô tình biến mình thành một bản sao mờ nhạt, không có chính kiến. Không chỉ vậy, thói bắt chước còn giết chết tư duy phản biện và khả năng sáng tạo. Khi não bộ đã quen với việc đi theo lối mòn có sẵn, nó sẽ trở nên lười biếng, ngại suy nghĩ và không còn khả năng tìm tòi, khám phá ra những giá trị mới. Về lâu dài, điều này dẫn đến một lối sống phụ thuộc, hời hợt và thiếu tự chủ. Người hay bắt chước cũng dễ rơi vào trạng thái tự ti, lo lắng khi liên tục so sánh mình với hình mẫu của người khác mà quên đi giá trị thực sự của bản thân. Vì vậy, chúng ta cần tỉnh táo để học hỏi có chọn lọc, tiếp thu tinh hoa nhưng vẫn phải luôn nỗ lực để khẳng định và phát huy nét riêng biệt độc đáo của chính mình.
Câu 2: viết văn
Buổi chiều thứ Bảy hôm ấy, ánh nắng vàng nhạt lọt qua ô cửa sổ, phủ lên nền nhà một vệt dài yên ả. Em đang một mình trong phòng khách, say sưa lắp ráp mô hình tàu vũ trụ mới, mọi thứ thật tĩnh lặng cho đến khi âm thanh sắc lạnh đó vang lên: Rắc!
Nó không phải là tiếng đổ vỡ lớn, mà là một tiếng động nhỏ, khô khốc, như thể một thứ mong manh vừa bị xé toạc. Tay em vẫn giữ chặt mô hình, nhưng mắt thì ngay lập tức đổ dồn về chiếc tủ gỗ cũ kỹ của ông. Chiếc đồng hồ cát nhỏ, món quà sinh nhật ông tặng em năm ngoái, đã nằm lăn lóc dưới đất. Em đã vô ý vung khuỷu tay trúng nó khi xoay người lấy sách, và giờ đây, lớp vỏ thủy tinh mỏng manh đã nứt một đường dài, những hạt cát mịn màng, vàng óng đang từ từ tuôn ra ngoài, tạo thành một vệt dài vô hồn.Em nhặt chiếc đồng hồ lên, tay run rẩy như chạm phải một mảnh băng lạnh. Đó không chỉ là một chiếc đồng hồ, đó là biểu tượng của sự trân trọng và thời gian quý báu ông dành cho em. Điều gì sẽ xảy ra nếu ông biết? Em ngay lập tức giấu chiếc đồng hồ nứt vỡ vào trong ngăn kéo tủ sách, phủ lên nó chiếc khăn mỏng, cố gắng xóa sạch dấu vết cát trên sàn nhà.
Tối hôm đó, gánh nặng vô hình đè lên vai em. Bữa cơm tối trở nên nghẹt thở. Em cố tránh ánh mắt của ông, và cứ mỗi lần ông cười hiền lành hay hỏi han về chuyện học hành, em lại cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Lời nói dối - hay sự im lặng ngụy tạo - bỗng trở thành một bức tường dày và lạnh lẽo, ngăn cách em với ông. Em không còn thấy vị ngon của món ăn, chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập và tiếng cát trong tưởng tượng đang rơi tí tách không ngừng.
Suốt hai ngày sau đó, em sống trong sự dằn vặt. Áp lực vô hình ấy còn khó chịu hơn bất kỳ lời trách phạt nào. Cuối cùng, vào tối Chủ nhật, em không chịu nổi nữa. Em mang chiếc đồng hồ ra, đặt nó lên bàn và lí nhí gọi ông. Em cúi gằm mặt, nước mắt bắt đầu chảy, và kể lại mọi chuyện một cách đứt quãng. Em chuẩn bị tinh thần cho một cơn giận dữ hoặc sự thất vọng lớn lao.Nhưng ông không hề nổi giận. Ông chỉ ngồi xuống cạnh em, thở dài thật nhẹ, và xoa đầu em. "Ông biết con đã làm vỡ nó rồi," ông nói, giọng điềm tĩnh đến bất ngờ. "Cát ở dưới chân tủ đã tố cáo con. Chiếc đồng hồ không quan trọng bằng sự chân thật, cháu ạ." Ông cầm chiếc đồng hồ lên, nhìn vào vết nứt rồi đặt nó lại xuống. "Thứ đáng giá nhất con đánh mất không phải là chiếc đồng hồ, mà là hai ngày bình yên vì không dám nói ra sự thật."
Khoảnh khắc đó, em hiểu rằng, trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc không phải là một chiến công vĩ đại, mà là giây phút mình học được cách đối diện. Bài học về sự trung thực và trách nhiệm đã in sâu vào tâm trí em từ ánh mắt nhân từ của ông. Chiếc đồng hồ vẫn còn vết nứt, nhưng nó đã trở thành vật nhắc nhở em về sức mạnh của việc nói ra sự thật, về tình yêu thương vô điều kiện của ông, và về sự trưởng thành lớn lao đến từ việc nhận lỗi. Kể từ đó, em không bao giờ còn sợ hãi những "vết nứt" hay những lần mắc sai lầm nữa, miễn là em đủ dũng cảm để nhìn thẳng vào chúng.
Câu 1. Câu chuyện trên được kể theo ngôi kể thứ ba.
Câu 2. Hai từ láy trong câu chuyện: ríu rít, líu lo,rộn rã, líu ríu, thảnh thơi...
Câu 3. Câu chuyện trên thuộc thể loại truyện đồng thoại
Câu 4. Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt. Vì Vẹt chỉ biết học vẹt, bắt chước tiếng hót của người khác mà không có tiếng hót của riêng mình. Điều đó cho thấy Vẹt không có bản sắc riêng, chỉ là một bản sao mờ nhạt, dẫn đến thất bại và xấu hổ khi bị phát hiện.
Câu 5. Bài học rút ra cho bản thân: Cần phải trân trọng và phát huy nét riêng, sự sáng tạo của bản thân. Học hỏi từ người khác là điều tốt, nhưng không nên chỉ bắt chước một cách máy móc mà phải biết tiếp thu, sáng tạo để tạo ra giá trị của riêng mình.