Nguyễn Sơn Lâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Sơn Lâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

I. LUẬN ĐIỂM MỞ ĐẦU Thực trạng, biểu hiện của thói quen: Mô tả thói quen đang được bàn luận (tên thói quen là gì?). Nêu rõ các biểu hiện cụ thể, tần suất, và mức độ phổ biến của thói quen đó trong đời sống. II. LUẬN ĐIỂM BỔ SUNG (1) Các giải pháp từ bỏ: Đề xuất các biện pháp, lộ trình, hoặc mẹo để giúp người khác từ bỏ thói quen. Trình bày các bước thay thế thói quen xấu bằng thói quen tích cực. Nêu các nguồn hỗ trợ, động lực (ví dụ: sự giúp đỡ từ bạn bè, gia đình, chuyên gia). III. LUẬN ĐIỂM BỔ SUNG (2) Tác hại của thói quen: Phân tích các hậu quả tiêu cực về mặt sức khỏe (thể chất và tinh thần). Phân tích tác động xấu đến các mối quan hệ xã hội, công việc, học tập, hoặc tài chính. Sử dụng dẫn chứng, ví dụ, hoặc số liệu để tăng tính thuyết phục về mức độ nguy hiểm. IV. ĐÁNH GIÁ TỔNG KẾT, LIÊN HỆ Ý nghĩa của việc từ bỏ thói quen: Khẳng định lại lợi ích to lớn khi từ bỏ thói quen xấu (ví dụ: cải thiện sức khỏe, cuộc sống, tương lai). Đưa ra lời kêu gọi hoặc thông điệp mạnh mẽ, truyền cảm hứng để khuyến khích hành động. Liên hệ bản thân hoặc đưa ra bài học rút ra từ kinh nghiệm thực tế.

Quan điểm "chữ bầu lên nhà thơ" được tác giả Lê Đạt triển khai trong bài "Chữ bầu lên nhà thơ" bằng cách khẳng định nhà thơ chân chính không được sinh ra từ danh xưng hay tài năng bẩm sinh, mà được tạo nên từ chính sự lao động không ngừng nghỉ và tinh thần trách nhiệm với con chữ. Tác phẩm nhấn mạnh việc nhà thơ phải dồn hết tâm trí, "dùi mài" chữ, biến ngôn ngữ công cộng thành "ngôn ngữ đặc sản độc nhất" để tạo ra phong cách riêng.

Trong phần 2 của bài “Chữ bầu lên nhà thơ”, tác giả Lê Đạt tranh luận chống lại định kiến về nhà thơ Việt Nam và lý lẽ rằng nhà thơ chân chính phải là người lao động miệt mài, sáng tạo ngôn ngữ độc đáo. Dẫn chứng được đưa ra là việc so sánh những nhà thơ như Lý Bạch, Xa-đi, Gớt, Ta-go với hình ảnh “lão bộc trung thành của ngôn ngữ” và quan niệm của Gia-bét rằng mỗi bài thơ là một cuộc “bầu cử” khắc nghiệt của “cử tri chữ”. Nhận xét: lí lẽ và dẫn chứng của tác giả rất sắc sảo và thuyết phục, qua đó khẳng định giá trị của lao động nghệ thuật và tinh thần trách nhiệm của người nghệ sĩ trước ngôn ngữ và độc giả.

Ý kiến này sử dụng phép ẩn dụ để ví nhà thơ như người nông dân lao động nặng nhọc, "một nắng hai sương" trên "cánh đồng giấy". Nhà thơ phải lầm lũi, đổ mồ hôi công sức để "đổi lấy từng hạt chữ", nghĩa là phải miệt mài lao động, trăn trở, suy nghĩ để tìm ra những con chữ tinh túy và giàu cảm xúc cho bài thơ của mình.

Tác giả Lê Đạt "rất ghét" định kiến nhà thơ Việt Nam "chín sớm, tàn lụi sớm", "không mê" những nhà thơ thần đồng. Ngược lại, ông "ưa" những nhà thơ "một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ