Tô Văn Đảm
Giới thiệu về bản thân
câu 1 viết Trong đoạn trích "Truyện Kiều", nhân vật Đạm Tiên hiện lên không trực tiếp mà qua lời kể của Vương Quan và dòng hồi tưởng của quá khứ, đại diện cho bi kịch của người phụ nữ tài hoa bạc mệnh. Trước hết, Đạm Tiên từng là một "ca nhi" nổi danh với nhan sắc và tài năng rực rỡ "tài sắc một thì", khiến bao kẻ "yến anh" dập dìu ngoài cửa. Thế nhưng, cuộc đời nàng lại ngắn ngủi, đúng như quy luật nghiệt ngã của xã hội cũ: "Phận hồng nhan có mong manh / Nửa chừng xuân thoắt gãy cành thiên hương". Sự đối lập giữa quá khứ huy hoàng, "xôn xao" xe ngựa với hiện tại "buồng không lạnh ngắt", "nấm đất sè sè", "ngọn cỏ dầu dầu" bên đường đã tô đậm nỗi cô đơn, lạnh lẽo của một kiếp người khi nằm xuống. Hình ảnh nấm mồ "vô chủ", "vắng tanh" hương khói trong tiết Thanh minh là minh chứng đau đớn cho sự vô tình của người đời và sự rẻ rúng đối với thân phận ca nhi. Qua nhân vật Đạm Tiên, Nguyễn Du không chỉ xót thương cho một kiếp người cụ thể mà còn khái quát lên nỗi đau chung của người phụ nữ trong xã hội phong kiến: "Đau đớn thay phận đàn bà/ Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung". Đạm Tiên chính là "người tiền nhiệm" cho nỗi đau của Thúy Kiều, là nhịp cầu để tác giả thể hiện giá trị nhân đạo sâu sắc, tiếng khóc thương cho những giá trị tốt đẹp bị vùi dập. câu 2 viết Trong thời đại kỷ nguyên số năm 2025, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống. Tuy nhiên, tình trạng nhiều học sinh "nghiện" mạng xã hội dẫn đến sao nhãng học tập và thiếu trách nhiệm đang trở thành vấn đề nan giải. Để sử dụng mạng xã hội một cách lành mạnh và hiệu quả, chúng ta cần xác lập một tư duy sử dụng công cụ thay vì để công cụ điều khiển con người. Thứ hai, chúng ta cần xây dựng một "bộ lọc" thông tin thông minh. Mạng xã hội là con dao hai lưỡi; hãy biến nó thành một thư viện khổng lồ bằng cách theo dõi các trang học thuật, ngoại ngữ, và các nhóm tư duy sáng tạo. Thay vì tham gia vào các cuộc tranh luận tiêu cực hay theo dõi những nội dung "rác", học sinh nên chủ động tìm kiếm những giá trị nhân văn, kiến thức bổ ích để bồi đắp tâm hồn và kỹ năng.
Quan trọng hơn cả, việc sử dụng mạng xã hội lành mạnh còn nằm ở thái độ trách nhiệm. Trước khi đăng tải hay bình luận, hãy tự hỏi liệu nội dung đó có gây tổn thương cho ai hay không. Một người sử dụng mạng xã hội văn minh là người biết lan tỏa năng lượng tích cực, bảo vệ sự thật và giữ gìn hình ảnh cá nhân trên không gian mạng. Bên cạnh đó, chúng ta cũng không nên quên đi đời sống thực tại. Thay vì "sống ảo", hãy dành thời gian để trò chuyện trực tiếp với cha mẹ, tham gia các hoạt động ngoại khóa và tự chịu trách nhiệm với những mục tiêu của bản thân. Tóm lại, mạng xã hội không có lỗi, lỗi nằm ở cách chúng ta sử dụng. Học sinh cần rèn luyện bản lĩnh để không bị cuốn vào những cám dỗ phù phiếm. Khi chúng ta biết làm chủ công nghệ, biết cân bằng giữa thế giới ảo và đời thực, mạng xã hội sẽ trở thành bàn đạp vững chắc giúp ta vươn xa hơn trong học tập và cuộc sống.câu 1 viết Trong đoạn trích "Truyện Kiều", nhân vật Đạm Tiên hiện lên không trực tiếp mà qua lời kể của Vương Quan và dòng hồi tưởng của quá khứ, đại diện cho bi kịch của người phụ nữ tài hoa bạc mệnh. Trước hết, Đạm Tiên từng là một "ca nhi" nổi danh với nhan sắc và tài năng rực rỡ "tài sắc một thì", khiến bao kẻ "yến anh" dập dìu ngoài cửa. Thế nhưng, cuộc đời nàng lại ngắn ngủi, đúng như quy luật nghiệt ngã của xã hội cũ: "Phận hồng nhan có mong manh / Nửa chừng xuân thoắt gãy cành thiên hương". Sự đối lập giữa quá khứ huy hoàng, "xôn xao" xe ngựa với hiện tại "buồng không lạnh ngắt", "nấm đất sè sè", "ngọn cỏ dầu dầu" bên đường đã tô đậm nỗi cô đơn, lạnh lẽo của một kiếp người khi nằm xuống. Hình ảnh nấm mồ "vô chủ", "vắng tanh" hương khói trong tiết Thanh minh là minh chứng đau đớn cho sự vô tình của người đời và sự rẻ rúng đối với thân phận ca nhi. Qua nhân vật Đạm Tiên, Nguyễn Du không chỉ xót thương cho một kiếp người cụ thể mà còn khái quát lên nỗi đau chung của người phụ nữ trong xã hội phong kiến: "Đau đớn thay phận đàn bà/ Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung". Đạm Tiên chính là "người tiền nhiệm" cho nỗi đau của Thúy Kiều, là nhịp cầu để tác giả thể hiện giá trị nhân đạo sâu sắc, tiếng khóc thương cho những giá trị tốt đẹp bị vùi dập.