TRẦN THỊ KIM THOA

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của TRẦN THỊ KIM THOA
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Nguyễn Ngọc Tư được mệnh danh là “đặc sản” của văn chương Nam Bộ. Những trang viết của chị không bóng bẩy, xa hoa mà thấm đẫm hơi thở của đất phèn, mặn mòi vị phù sa và lấp lánh tình người. Trong truyện ngắn "Biển người mênh mông", thông qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, tác giả đã khắc họa thành công chân dung con người vùng sông nước: những mảnh đời dù trôi dạt, gian truân nhưng luôn giữ trọn vẻ đẹp của lòng bao dung, sự phóng khoáng và trọng tình trọng nghĩa. Trước hết, nhân vật Phi hiện lên là hình ảnh của một người trẻ Nam Bộ hiền lành, hiếu thảo và có tâm hồn vô cùng bao dung. Sinh ra trong một gia cảnh éo le – cha bỏ đi từ khi chưa lọt lòng, mẹ đi bước nữa – Phi lớn lên trong vòng tay nghiêm khắc của bà ngoại. Dù mang vẻ ngoài có phần "lôi thôi", bụi bặm, nhưng ẩn sâu bên trong là một trái tim ấm áp. Khi bị bà ngoại mắng nhiếc về mái tóc "hệt du côn", Phi không một lời cãi vã, anh lặng lẽ đi cắt tóc ngay để làm bà vui lòng. Sự nhẫn nại ấy không phải là nhu nhược, mà là biểu hiện của một chữ "Hiếu" thuần khiết. Ngay cả khi đối mặt với sự lạnh lùng của người cha hay sự rời bỏ của người mẹ, Phi cũng không nuôi lòng oán hận. Anh chấp nhận số phận bằng một thái độ bình thản, dùng sự tử tế để đối đãi với biển người mênh mông xung quanh mình.

Nguyễn Ngọc Tư được mệnh danh là “đặc sản” của văn chương Nam Bộ. Những trang viết của chị không bóng bẩy, xa hoa mà thấm đẫm hơi thở của đất phèn, mặn mòi vị phù sa và lấp lánh tình người. Trong truyện ngắn "Biển người mênh mông", thông qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, tác giả đã khắc họa thành công chân dung con người vùng sông nước: những mảnh đời dù trôi dạt, gian truân nhưng luôn giữ trọn vẻ đẹp của lòng bao dung, sự phóng khoáng và trọng tình trọng nghĩa. Trước hết, nhân vật Phi hiện lên là hình ảnh của một người trẻ Nam Bộ hiền lành, hiếu thảo và có tâm hồn vô cùng bao dung. Sinh ra trong một gia cảnh éo le – cha bỏ đi từ khi chưa lọt lòng, mẹ đi bước nữa – Phi lớn lên trong vòng tay nghiêm khắc của bà ngoại. Dù mang vẻ ngoài có phần "lôi thôi", bụi bặm, nhưng ẩn sâu bên trong là một trái tim ấm áp. Khi bị bà ngoại mắng nhiếc về mái tóc "hệt du côn", Phi không một lời cãi vã, anh lặng lẽ đi cắt tóc ngay để làm bà vui lòng. Sự nhẫn nại ấy không phải là nhu nhược, mà là biểu hiện của một chữ "Hiếu" thuần khiết. Ngay cả khi đối mặt với sự lạnh lùng của người cha hay sự rời bỏ của người mẹ, Phi cũng không nuôi lòng oán hận. Anh chấp nhận số phận bằng một thái độ bình thản, dùng sự tử tế để đối đãi với biển người mênh mông xung quanh mình.