Nguyễn Chà My
Giới thiệu về bản thân
CÂU 1
Thế giới và xã hội hiện nay nếu đã càng phát triển,càng mở rộng thì nó càng đòi hỏi con người phải cố gắng và sáng tạo không ngừng trong công việc và cuộc sống.Tính sáng tạo đóng vai trò rất quan trọng ,đặc biệt đối với giới trẻ hiện nay.Với 1 người không có tính sáng tạo,nhàm chán hay chỉ quen với việc thụ động, lặp lại một cách máy móc thì bất kể một công ty hay tổ chức,cá nhân nào đều ưu tiên người biết sáng tạo điều mới có ích hơn.Khi ta biết sáng tạo trong mọi công việc hay học tập,đời sống nó đều giúp ích ta rất nhiều, ví dụ như thay vì làm một món ăn theo một cách quá nhàm chán,lặp đi lặp lại thì chúng ta có thể sáng tạo thêm cho món ăn về hình thức hay gia vị,điều đó giúp tăng sự thu hút cho món ăn ,hay với một bài toán ta chỉ tuân theo một cách giải duy nhất thì thay vào đó hay thử tìm tòi ,sáng tạo ra những cách giải,phương pháp dễ hiểu hơn hay ngắn gọn hơn,..Vậy nên chúng ta cần rèn luyện khả năng sáng tạo trong đời sống để giúp bản thân hoàn thiện và thành công hơn trong cuộc sống.
CÂU 2
Truyện Biển người mênh mông của Nguyễn Ngọc Tư không chỉ là bức tranh sống động về cuộc sống ven biển Nam Bộ, mà còn là một cuộc khảo sát sâu sắc về nỗi cô đơn, sự mất mát và những mối gắn kết tinh tế giữa con người. Qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, tác phẩm đã hé lộ những nỗi khắc khoải không nguôi, những khoảng trống trong tâm hồn và cách mỗi người tìm kiếm sự ấm áp trong cuộc đời phiêu dạt.
Phi bắt đầu cuộc đời với những thiệt thòi không thể thay thế. Sinh ra không có ba, mẹ bỏ rơi khi mới năm tuổi rưỡi, cậu chỉ có bà ngoại làm người gìn giữ. Những lời cằn nhằn hàng ngày của bà về mái tóc "xấp xãi, hệt du côn" không chỉ là sự phê bình ngoại hình, mà còn là một hình bóng của sự thiếu thiểu sự thấu hiểu. Hành động Phi vội vã cắt tóc mới ngay lập tức hé lộ một khát khao ngầm về sự được chấp nhận, muốn làm hài lòng người duy nhất còn bên cạnh mình. Sau này, khi cha Phi trở về sau chín năm xa cách, cậu đã phải đối mặt với sự nghi ngờ, sự lạnh lẽo của người cha, những lời chê bai về bản thân. Cuộc sống học đường lại thêm gánh nặng khi Phi phải vừa học vừa làm thêm để tự nuôi sống mình, không có ai quan tâm thực sự đến cuộc sống hàng ngày của cậu. Cho đến khi bà ngoại qua đời, Phi thực sự trở thành một người lạ lẫm trong thế giới này, sống lôi thôi, ba mươi ba tuổi rồi mà không có ai nhớ đến việc nhắc nhở cậu về những điều nhỏ bé như tóc tai hay ăn mặc.
Ông Sáu Đèo là một hình ảnh khác, mang trong mình nỗi khắc khoải lớn hơn nhiều. Người đàn ông già nghèo, chỉ có bốn thùng các tông đồ đạc khi dọn đến thuê nhà chung với Phi, nhưng ông lại có một cuộc đời đầy dày dặn. Khi kể về cuộc sống trẻ thời, ông đã chia sẻ về chiếc ghe và những ngày lang thang cùng vợ, một thời gian dù nghèo nhưng đầy vui vẻ. Nhưng nỗi đau lớn nhất của ông là sự ra đi đột ngột của người vợ, sau một cuộc cãi vã trong lúc say rượu. Ông đã tìm kiếm vợ mình gần bốn mươi năm, dời nhà ba mươi ba lần, nhưng vẫn không tìm thấy. Lời ông nói "Kiếm để làm gì hả? Để xin lỗi chớ làm gì bây giờ" đã hé lộ một sự hối tiếc vô bờ, một nỗi đau không thể chữa lành. Ông không còn muốn tìm lại vợ, mà chỉ muốn tìm cách xin lỗi, để xóa bỏ những vết thương trong lòng mình.
Khi ông Sáu Đèo chuẩn bị đi xa, ông đã gửi gắm cho Phi con bìm bịp, một món đồ đáng nhớ của cuộc sống của mình. Lời ông nói "Chú em nuôi dùm qua con quỷ sứ nầy" là một sự giao phó, một sự tin tưởng vào một người trẻ cũng đang lạc lõng. Ông biết mình yếu rồi, sợ chết giữa đường, nên muốn có ai đó lo cho "con trời vật" này, cho một phần của chính mình. Sau khi ông ra đi, chỉ còn lại Phi và con bìm bịp, một gợi nhắc về sự gắn kết giữa hai người dù không còn gặp mặt.
Qua hai nhân vật này, Nguyễn Ngọc Tư đã khắc họa một "biển người" rộng lớn, nơi mỗi cá nhân là một hạt cát nhỏ, vật lộn với số phận. Phi và ông Sáu Đèo là những người bình thường, nhưng lại mang trong mình những câu chuyện đầy cảm xúc, những nỗi khắc khoải không thể nói ra. Họ tìm kiếm sự gắn kết, sự ấm áp, nhưng cuối cùng lại phải đối mặt với sự cô đơn. Tuy nhiên, sự giao phó của ông Sáu Đèo cho Phi cũng cho thấy rằng, ngay cả trong sự cô đơn, con người vẫn có thể tạo ra những mối gắn kết tinh tế, giúp nhau vượt qua những khó khăn của cuộc đời.