Dương Thị Hạnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Thị Hạnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 :

Trong thời đại số với sự phát triển mạnh mẽ của khoa học – công nghệ, nhịp sống xã hội diễn ra nhanh và không ngừng biến đổi, con người buộc phải thích nghi để tồn tại và vươn lên. Trong bối cảnh ấy, sự sáng tạo của giới trẻ trở thành yếu tố quan trọng, góp phần tạo nên dấu ấn riêng và thúc đẩy sự phát triển của xã hội hiện đại. Sáng tạo là khả năng tư duy mới mẻ, dám nghĩ khác, dám làm khác, tìm ra những cách giải quyết độc đáo cho những vấn đề quen thuộc. Với giới trẻ, sáng tạo thể hiện ở tinh thần đổi mới, linh hoạt, không ngại thử nghiệm trong học tập, lao động và đời sống. Thực tế cho thấy nhiều bạn trẻ Việt Nam mạnh dạn khởi nghiệp, nghiên cứu khoa học, sáng tạo nội dung số, ứng dụng công nghệ vào thực tiễn như các ứng dụng học tập trực tuyến, dự án bảo vệ môi trường hay mô hình kinh doanh online hiệu quả. Không ít người trẻ sẵn sàng chấp nhận thất bại để làm lại từ đầu, xem đó là bài học quý giá trên hành trình sáng tạo. Sự sáng tạo giúp giới trẻ khẳng định bản thân, thích nghi với xã hội cạnh tranh, đồng thời góp phần thúc đẩy sự phát triển kinh tế, văn hóa, khoa học của đất nước. Tuy nhiên, vẫn còn một bộ phận người trẻ sống thụ động, sao chép, chạy theo trào lưu rỗng, khiến năng lực cá nhân mai một. Vì vậy, mỗi người trẻ cần không ngừng trau dồi tri thức, dám đổi mới, phát huy sáng tạo để đóng góp tích cực cho bản thân và xã hội.

Câu 2 :

Nguyễn Ngọc Tư từ lâu đã nổi tiếng với những trang văn thấm đẫm tình người và hồn cốt vùng đất phương Nam. Trong truyện ngắn Biển người mênh mông, qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, người đọc không chỉ cảm nhận được nỗi cô đơn của những số phận trôi dạt mà còn thấy sáng ngời vẻ đẹp tâm hồn chân chất, trọng tình nghĩa của con người Nam Bộ. Trước hết, nhân vật Phi hiện lên là một người chất phác, thật thà và mang đậm nét phong trần của người dân quê. Dù lớn lên giữa biển người mênh mông, xa lạ, Phi không hề trở nên ích kỷ hay toan tính. Anh sống lặng lẽ, mang theo cái chất phác tự nhiên để đối đãi với đời. Sự "bê bối", "phong trần" của Phi không phải là sự bất cần, mà là dấu ấn của một tâm hồn đã trải qua nhiều "bão dông", chọn cách sống lặng lẽ, mộc mạc giữa dòng đời xô bồ. Đối lập nhưng cũng tương đồng với Phi là nhân vật ông Sáu Đèo – hình ảnh điển hình của người già Nam Bộ: bộc trực, phóng khoáng và giàu lòng trắc ẩn. Ông Sáu mang trong mình nỗi đau của một người dành cả đời đi tìm người gá nghĩa, nhưng không vì thế mà trở nên hận đời. Ngược lại, ông sống với tấm lòng bao dung, nhân hậu. Hình ảnh ông Sáu Đèo cùng con bìm bịp, sự "trọng nghĩa khinh tài", sẵn sàng chia ngọt sẻ bùi với Phi và những người xa lạ cho thấy một nét tính cách quý báu: sống chân thành, không chấp nê sự đời, "nhìn nhau phải nhìn mặt tốt của nhau". Câu nói của ông Sáu về việc nuôi con bìm bịp cho thấy sự tinh tế, bao dung: "Đừng chấp nê mấy thứ hư thúi đó, cho dù ăn gì thì nó cũng kêu hay, như con người ta vậy". Điểm đặc sắc nhất mà Nguyễn Ngọc Tư khắc họa qua hai nhân vật này chính là cái "tình" – sợi dây kết nối đặc biệt của con người phương Nam. Giữa biển người mênh mông, xa lạ, họ tìm thấy nhau, nương tựa vào nhau, kết nối không bằng huyết thống mà bằng tấm lòng chân thành. Tình người trong Biển người mênh mông là thứ ánh sáng ấm áp nhất, giúp họ vượt qua sự cô đơn và những thương tổn tâm lý. Tóm lại, qua Phi và ông Sáu Đèo, con người Nam Bộ hiện lên với vẻ đẹp vừa mộc mạc, chất phác, vừa hào sảng, nhân hậu. Dù cuộc sống có gian truân, vất vả, họ vẫn giữ vững lòng nhân ái, sẵn sàng sẻ chia và tìm thấy nhau trong "biển người" rộng lớn. Tác phẩm là bài ca về tình người, nhắc nhở chúng ta về giá trị của sự thấu hiểu và sẻ chia trong cuộc sống đầy rẫy những lo âu, trăn trở.

Câu 1 :

Văn bản trên thuộc thể loại văn bản thông tin

Câu 2 :

Họp chợ nổi bằng ghe máy , thuyền, xuồng,...

Buồn bán nhiều mặt hàng

Cách rao bán độc đáo

...

Câu 3 :

Giới thiệu cho người đọc vè một số chợ nổi tiêu biểu nhằm lấy dẫn chứng cụ thể cho văn bản

Câu 4 :

Cho người đọc thấy khung cảnh chợ nổi nhộn nhịp, đông đúc và phong phú nhiều mặt hàng

Câu 5 :

Đối với người miền Tây chợ nổi là nơi để người dân giao lưu buôn bán các mặt hàng mà người dân sản xuất. Quá đó giúp người dân kiếm thêm khoản thu nhập cho cuộc sống, giúp đời sống của người dân ổn định và phát triển. Đồng thời chợ nổi cũng là một đặc trưng riêng của cư dân miền Tây khi nhắc đến chợ nổi mọi người sẽ nghĩ đến ngay loại hình giao thương độc đáo của người dân miền Tây




Câu 1 :

Qua đoạn trích Người trong bao, t có thể thấy rằng bắt nguồn từ ngân vật Bê - li - cốp với lối sống kỳ lạ. Một thầy giáo luôn luôn đi giày cao su, cầm ô, mặc áo bành tô ấm cốt bông, giấu mặt sau chiếc cổ áo bành tô bẻ đứng lên, đeo kính râm, lỗ tai nhét bông, luôn kéo mui khi ngồi xe ngựa,đồ đạc lúc nào cũng cất kĩ trong bao, khi ngủ thì hắn kéo chăn trùm đầu kín mít… thời tiết nào hắn cũng ăn mặc như vậy.Hơn nữa Be-li-cop còn làm theo những thông tư, chỉ thị nghị quyết hết sức máy móc vì hắn luôn cảm thấy sợ hãi và muốn được an toàn;tự cho là mình sống đúng mẫu mực nên hắn luôn săm soi người khác, ai có biểu hiện sống khác hắn là hắn sẽ hăm doạ, rồi đi báo cáo thanh tra . Một lối sống giáo điều, khép kín,quá cứng ngắc ,luôn chỉ tuân theo quy tắc,ích kỉ .Đậy gọi là lối sống trong bao.Luôn tự giấu mình trong chiếc bao vô hình mà mình tự tạo ra.Từ đó mà trở nên nhút nhát,sợ hãi với những điều tầm thường xung quanh.

Câu 2 :

Cuộc sống là một vòng tuần hoàn không ngừng thay đổi, và nếu chúng ta cứ mãi sống gò bó trong khuôn mẫu, trong chiếc vỏ bọc do chính mình tạo ra, ta sẽ không thể phát triển và tiến bộ hơn. Do đó, những người trẻ tuổi cần mạnh dạn "thoát ra khỏi vùng an toàn của mình". Vùng an toàn là giới hạn mà mỗi người tự đặt ra, nơi họ sống thoải mái, bình yên mà không có bất kỳ sự thay đổi hay đột phá nào. Đây là môi trường quen thuộc, không có những áp lực nặng nề hay mạo hiểm, nơi con người có thể kiểm soát mọi vấn đề xảy ra. Một nghiên cứu đã chỉ ra rằng phần lớn những người sống trong vùng an toàn của mình mà không dám thoát ra là thế hệ trẻ. Đây là một vấn đề rất đáng lo ngại. Tuổi trẻ là khoảng thời gian tươi đẹp nhất, chúng ta có năng lượng, có thời gian, và hơn hết chúng ta có thừa khả năng học hỏi những điều mới mẻ. Vậy tại sao lại chôn vùi khả năng đó trong chiếc vỏ bọc vô hình của bản thân?Con đường đời của mỗi người chưa bao giờ là bằng phẳng, vì vậy chúng ta cần chấp nhận thực tế và mở rộng vùng an toàn của mình. Khi thoát ra khỏi vùng an toàn, chúng ta sẽ tích lũy được nguồn kiến thức phong phú, những bài học kinh nghiệm đầy giá trị làm nền tảng cho sự bứt phá trong những lĩnh vực mới, những hướng đi mới. Bước ra khỏi ranh giới của bản thân nghĩa là ta đã hoàn toàn sống độc lập, có khả năng xử lý và giải quyết những tình huống khó khăn, những sóng gió bất ngờ ập đến trên con đường đến đỉnh vinh quang.

Câu 1 :

PTBĐ : tự sự

Câu 2 :

Nv trung tâm : Bê - li - cốp

Câu 3 :

Ngôi kể : ngôi thứ nhất

Tác dụng :

Thể hiện rõ thái độ, cảm xúc của người kể

Tăng tính chân thực, khách quan

Góp phần làm nổi bật bầu không khí ngột ngạt, sợ hãi bao trùm cả trường học và thành phố

Câu 4 :

Những chi tiết miêu tả chân dung Bê - li - cốp:

Đi giày cao su, cầm ô, mặc áo bành tô ấm cốt bông

Đeo kính râm, mặc áo bông chần , lỗ tai nhét bông

Nhan đề đoạn trích được đặt là Người trong bao vì :

Tất cả những đồ vật của Bê - li - cốp đều được đặt trong những cái bao kín

Ngày cả chính bản thân Bê - lí - cốp cũng tự ẩn mình trong những cái " bảo " cắt đi mọi giao cảm với đời

Chiếc bao là ẩn dụ cho việc không dám bước ra khỏi vòng ăn toàn của mình

Câu 5 :

Bài học rút ra :

Phải sống dũng cảm , hết mình, dám chấp nhận tổn thương vì nếu cứ giấu mình chúng ta sẽ không bao giờ có thể phát triển và hòa nhập với xã hội