Lương Nguyễn Hạnh Tâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lương Nguyễn Hạnh Tâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

My dream house will be a modern villa by the sea. It will look very beautiful with large glass windows and a blue roof. It will have six rooms: a living room, a kitchen, three comfortable bedrooms, and a gym. I like it because I can enjoy the fresh air and listen to the sound of the waves every morning. It will be a perfect place to relax

1. I think humans will grow food on the moon in the future.
2. If you watch the news about UFOs on TV, you will be very surprised.
3. I might focus on learning a new language this summer.

Set A:

  • Student A: What is your favourite TV programme?
  • Student B: My favourite programme is Discovery World.
  • Student A: What channel is it on?
  • Student B: It is on Discovery Channel.
  • Student A: What time is it on?
  • Student B: It is on at 9 a.m. every Sunday.
  • Student A: What is it about?
  • Student B: It is about wildlife and nature.
  • Student A: Why do you like it?
  • Student B: I like it because I can learn about the natural world.
Set B:
  • Student B: How about you? What is your favourite TV programme?
  • Student A: My favourite programme is The Voice Kids.
  • Student B: What channel is it on?
  • Student A: It's on VTV3.
  • Student B: What time is it on?
  • Student A: It is on at 8 p.m. every Saturday.
  • Student B: What is it about?
  • Student A: It is a singing competition for children.
  • Student B: Why do you like it?
  • Student A: Because it is fun and inspiring.



Question 1:
-

My favourite sport is badminton. I often play it with my friends after school. It helps me stay healthy.
Question 2.
I would like to have a home robot. It can help me clean the house, wash the dishes and even cook dinner.
Question3.
I sometimes watch TV, about two or three times a week. I usually watch it at weekends to relax.
Question 4:
I would like to visit Beijing in China. I want to walk on the Great Wall and try the famous Peking duck. It is a city with a long history.
Question 5:
I can save energy by turning off the lights when leaving the room and using reusable water bottles instead of plastic ones.

2, My best friend is Lan. She is tall and has long black hair. She is very kind and funny. We often do our homework together and play badminton in the park at weekends. I am very happy to have a friend like her. We love each other.

1, James is very kind and likes helping people.
2, People are waiting for the school bus at the moment.

1, How about inviting Mark to the party?
2, There is a wardrobe, a bookshelf and a bed in my bedroom.

3, The apple tree is in front of the dogs.

Thời tiểu học của tôi là những mẩu chuyện ghép lại từ tiếng cười dưới gốc cây bàng và những lần đi học muộn. Nhưng có một trải nghiệm đã thực sự thay đổi tôi, đó là lần đầu tiên tôi bước ra khỏi "vỏ ốc" nhút nhát của mình để đứng trên sân khấu văn nghệ mừng ngày 20/11 năm lớp 5. Hồi đó, tôi là một cậu bé cực kỳ nhút nhát, chẳng bao giờ dám giơ tay phát biểu chứ đừng nói đến việc biểu diễn. Thế nhưng, cô chủ nhiệm đã tin tưởng giao cho tôi vai chính trong vở kịch ngắn của lớp. Suốt hai tuần chuẩn bị, tôi đã định bỏ cuộc không biết bao nhiêu lần vì lo lắng mình sẽ làm hỏng bài diễn của cả tập thể. Ngày biểu diễn đến, đứng sau cánh gà, tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Khi tiếng nhạc nổi lên và ánh đèn sân khấu rọi thẳng vào mắt, tôi bỗng thấy mình trống rỗng, những câu thoại học thuộc lòng bỗng bay đi đâu hết. Tôi đứng chôn chân giữa sân khấu trong sự im lặng đáng sợ của hàng trăm khán giả phía dưới. Đúng lúc tôi tưởng như mình sẽ bật khóc, tôi chợt nhìn xuống hàng ghế đầu. Cô chủ nhiệm đang nhìn tôi, ánh mắt cô không hề có sự trách móc mà chỉ đầy sự tin tưởng và khích lệ. Cô khẽ gật đầu và mỉm cười, một nụ cười ấm áp như muốn nói: "Con làm được mà!". Như có phép màu, tôi hít một hơi thật sâu, những câu thoại bắt đầu tuôn ra tự nhiên như thể chúng đã nằm sẵn ở đó. Vở kịch kết thúc trong tiếng vỗ tay giòn giã. Đó không chỉ là thành công của một bài diễn, mà là chiến thắng lớn nhất của tôi trước nỗi sợ hãi của chính mình. Sau buổi hôm đó, tôi trở nên tự tin hơn, tích cực tham gia các hoạt động trường lớp hơn. Trải nghiệm ấy đã dạy tôi rằng: "Sự can đảm không phải là không sợ hãi, mà là dám đối mặt với nó". Giờ đây, khi đã rời xa mái trường tiểu học, nụ cười của cô và ánh đèn sân khấu ngày hôm đó vẫn là ngọn lửa ấm áp soi sáng con đường trưởng thành của tôi.

Câu 1:
- Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba
Câu 2:
- Theo văn bản, không ai biết ai là người đã trồng cây hoàng lan
Câu 3
-

  • Biện pháp nhân hoá: Sử dụng từ ngữ chỉ hoạt động của con người ("khoác trên mình") để nói về cây hoàng lan.
  • Tác dụng: Làm cho cây hoàng lan trở nên sinh động, có hồn và gần gũi như một con người; nhấn mạnh vẻ đẹp tràn đầy sức sống và sự thay đổi kỳ diệu của cây khi mùa xuân đến.

Câu 4:
-

  • Hà cảm thấy xúc động và thành kính khi biết những cánh hoa héo úa kia là kỷ vật thiêng liêng gắn liền với người ông đã hy sinh.
  • Hà đã hiểu ra tình yêu sâu nặng mà ông bà dành cho nhau và cho mảnh vườn quê hương, từ đó dâng lên niềm thương tiếc và biết ơn đối với ông.

Câu 5:
- Gia đình đóng vai trò vô cùng quan trọng, là bến đỗ bình yên và nơi nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người. Qua câu chuyện về cây hoàng lan, ta thấy gia đình không chỉ là sự che chở hiện hữu mà còn là những ký ức thiêng liêng gắn kết các thế hệ. Tình cảm gia đình chính là điểm tựa tinh thần vững chắc, giúp chúng ta biết trân trọng cội nguồn và sống giàu lòng yêu thương hơn.

Trong hành trình trưởng thành, có những niềm vui chóng qua nhưng cũng có những nỗi buồn ở lại rất lâu, nhắc nhở ta về một bài học quý giá. Với tôi, đó là lần tôi lỡ lời làm tổn thương Linh – người bạn thân nhất của mình – chỉ vì một phút nóng nảy. Chuyện xảy ra vào năm lớp 6, trong một buổi thảo luận nhóm đầy căng thẳng. Nhóm tôi được giao làm một bài thuyết trình quan trọng, và Linh là người phụ trách chuẩn bị phần hình ảnh. Đến sát giờ nộp, do máy tính gặp sự cố, Linh đã làm mất một phần dữ liệu. Thay vì cùng bạn tìm cách khắc phục, tôi – trong cơn lo lắng và áp lực – đã lớn tiếng chỉ trích bạn trước mặt cả lớp: "Tại sao cậu lại cẩu thả như vậy? Tớ đã đặt niềm tin nhầm người rồi!" Lúc đó, Linh không giải thích gì, bạn chỉ cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe rồi lặng lẽ thu dọn đồ đạc. Sự im lặng của Linh khiến tôi càng bực bội hơn. Thế nhưng, tối hôm đó, tôi nhận được email từ Linh. Bạn gửi lại toàn bộ phần trình bày đã được hoàn thiện chỉn chu kèm theo lời nhắn: "Tớ đã thức cả buổi tối để làm lại. Tớ xin lỗi vì đã làm cậu lo lắng." Lúc đọc những dòng ấy, tim tôi thắt lại vì hối hận. Tôi nhận ra mình đã quá ích kỷ khi chỉ nghĩ đến điểm số mà quên đi sự nỗ lực và cảm xúc của bạn. Tôi cảm thấy xấu hổ vì thái độ nóng nảy và những lời nói sắc mỏng như dao khứa vào lòng người bạn vốn luôn tận tụy vì mình. Ngày hôm sau, tôi đã gặp Linh để xin lỗi chân thành. Dù Linh đã mỉm cười tha thứ, nhưng nỗi buồn về hành động sai lầm đó vẫn theo tôi suốt một thời gian dài. Trải nghiệm buồn ấy đã dạy tôi một bài học đắt giá về sự kiềm chế cảm xúc và giá trị của sự thấu hiểu. Tôi hiểu rằng: "Lời nói như đinh đóng vào cột, dù có nhổ đinh đi thì vết sẹo vẫn còn đó." Từ đó về sau, tôi luôn nhắc nhở bản thân phải suy nghĩ thật kỹ trước khi nói, để không bao giờ phải hối tiếc vì đã làm tổn thương những người yêu thương xung quanh mình.