Nguyễn Trần Gia Bảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Trần Gia Bảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 Tác hại của thói bắt chước đối với con người trong cuộc sống là vô cùng lớn, đặc biệt là khi sự bắt chước đó không có sự chọn lọc và đánh mất bản sắc cá nhân. Khi một người luôn chạy theo xu hướng và hành động theo số đông, họ dần đánh mất khả năng tư duy độc lập và sự tự tin vào chính mình. Việc bắt chước một cách mù quáng làm thui chột khả năng sáng tạo, biến mỗi cá nhân thành một bản sao mờ nhạt, thiếu cá tính, và trở nên dễ bị thao túng. Hơn nữa, sống trong cái bóng của người khác dễ dẫn đến sự bất mãn và thất vọng, bởi lẽ họ không thể đạt được niềm vui và thành công đích thực khi đang cố gắng khoác lên mình một hình mẫu không p

Câu 2Trong những trải nghiệm tuổi trẻ của em, chuyến đi tình nguyện đến vùng núi phía Bắc vào năm lớp Mười Một đã trở thành một kỷ niệm mang ý nghĩa sâu sắc và làm thay đổi cách em nhìn nhận cuộc sống. Đó là lần đầu tiên em được học về giá trị thực của sự cho đi.

Mục đích của chuyến đi là xây dựng một thư viện nhỏ cho trẻ em vùng cao. Em cùng các bạn mang theo sách vở, quần áo ấm và những món quà nhỏ. Khi đặt chân đến ngôi làng, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt em là những ngôi nhà xiêu vẹo, thiếu thốn và đặc biệt là những đôi mắt trẻ thơ sáng rực, chất chứa niềm khao khát tri thức.

Trong suốt một tuần ở đó, em không chỉ tham gia khuân vác, sơn sửa mà còn dành thời gian đọc sách và chơi đùa cùng các em nhỏ. Một ngày, em tặng một chiếc bút chì màu cho cô bé tên Mai. Chiếc bút vốn là một vật rất đỗi bình thường với em, nhưng Mai đã nắm chặt nó, đôi mắt tròn xoe ánh lên sự biết ơn vô bờ bến. Cô bé vẽ một bông hoa thật vụng về và tặng lại em.

Khoảnh khắc đó đã chạm đến trái tim em một cách mạnh mẽ. Em nhận ra rằng, ý nghĩa của cuộc sống không nằm ở những thứ mình sở hữu, mà nằm ở những điều mình có thể trao tặng. Chỉ một hành động nhỏ, một món quà đơn giản, lại có sức mạnh lớn lao đến thế trong việc thắp lên niềm vui và hy vọng cho người khác.

Sau chuyến đi, em trở về với cuộc sống thường nhật, nhưng mọi thứ đã thay đổi. Em biết trân trọng những tiện nghi mình đang có, biết ngừng than phiền về những điều nhỏ nhặt. Quan trọng hơn, em đã tìm thấy niềm vui đích thực trong việc cống hiến. Trải nghiệm đó dạy em bài học sâu sắc nhất: Hạnh phúc không phải là đích đến, mà là hành trình mình lan tỏa những điều tốt đẹp đến cộng đồng.hải của mình. Tóm lại, thói bắt chước hủy hoại sự độc đáo, cản trở sự phát triển cá nhân và làm giảm giá trị thực của mỗi con người.

Kỷ niệm buồn nhất trong những năm tháng cắp sách đến trường của em không phải là một lần bị điểm kém, mà là khoảnh khắc em phải đối diện với sự thất bại của một niềm đam mê. Trải nghiệm ấy tuy đau lòng nhưng lại là bước ngoặt quan trọng, dạy em về sự buông bỏ và chấp nhận.

Em đã dành gần hai năm miệt mài luyện tập cho cuộc thi vẽ tranh toàn thành phố. Hội họa đối với em không chỉ là sở thích mà là cả thế giới. Em dồn hết tâm huyết, thời gian và cả sự kỳ vọng của gia đình vào bức tranh dự thi cuối cùng. Em tin chắc rằng, với sự tỉ mỉ và ý tưởng độc đáo, giải thưởng sẽ thuộc về mình.

Ngày công bố kết quả, em đứng trước bảng thông báo, tim đập thình thịch. Khi lướt qua danh sách và không thấy tên mình, cả thế giới như sụp đổ. Em chạy về nhà, nhốt mình trong phòng và bật khóc nức nở. Nước mắt không chỉ vì hụt hẫng mà còn vì cảm giác công sức bị phủ nhận. Em đã giận dữ, giận chính mình vì đã không đủ giỏi, giận ban giám khảo vì không nhìn thấy giá trị bức tranh.

Mẹ em không nói gì, chỉ lặng lẽ mang vào phòng một cốc trà nóng và ngồi bên cạnh. Mãi đến khi em đã ngừng khóc, mẹ mới nhẹ nhàng nói: "Cánh cửa này đóng lại, không có nghĩa là tài năng của con cũng đóng lại theo. Con buồn là đúng, nhưng điều con cần học là buông bỏ sự kỳ vọng quá lớn và tìm niềm vui trong chính quá trình sáng tạo."

Những lời nói ấy như một liều thuốc xoa dịu. Em chợt nhận ra, mình đã quá tập trung vào kết quả mà quên mất niềm vui khi cầm cọ, quên mất cảm giác thư thái khi pha màu. Em nhìn lại bức tranh, nó vẫn đẹp, vẫn là đứa con tinh thần của em, chỉ là nó không phù hợp với tiêu chí của cuộc thi.

Buồn bã cuối cùng cũng qua đi, để lại một khoảng trống bình yên và một sự chấp nhận. Trải nghiệm thất bại đó đã có ý nghĩa to lớn, nó giúp em trưởng thành hơn rất nhiều. Em học được rằng, giá trị của bản thân không nằm ở những tấm bằng khen, mà nằm ở đam mê kiên định và khả năng vực dậy sau những vấp ngã. Từ đó, em vẽ không chỉ để chiến thắng, mà vẽ vì niềm yêu thích thuần túy, và cảm thấy hạnh phúc hơn rất nhiều.

Trong ký ức tuổi thơ, quãng thời gian học Tiểu học luôn là một chương sách rực rỡ với biết bao trải nghiệm lần đầu tiên. Trong số đó, chuyến đi dã ngoại cuối cấp đến Vườn Quốc gia Ba Vì đã trở thành một kỷ niệm đáng nhớ nhất, dạy em về tình bạn và lòng dũng cảm.

Sáng hôm ấy, cả lớp em ríu rít lên xe với tâm trạng háo hức khôn tả. Ba Vì hiện ra với những vạt rừng xanh thẳm và không khí trong lành mát rượi. Đỉnh điểm của chuyến đi là hành trình chinh phục một con dốc nhỏ dẫn lên đền thờ. Em vốn là một đứa trẻ sợ độ cao và dễ nản lòng, đã bắt đầu thấy chân chùn lại chỉ sau vài phút leo. Em muốn bỏ cuộc, ngồi lại nghỉ và chờ mọi người xuống.

Nhận thấy sự lo lắng của em, cô giáo không ép buộc, nhưng cậu bạn thân ngồi cùng bàn em là Quang lại đến bên. Quang không nói nhiều, chỉ đơn giản là đưa tay ra và nói: "Cậu đừng lo, tớ đi chậm với cậu. Mình đi từng bước một thôi." Cánh tay cậu ấy không hề buông lỏng tay em suốt chặng đường. Lúc mệt, em dựa vào cậu ấy một chút. Lúc dốc quá, Quang lại nhắc em hít thở sâu và nhìn lên phía trước.

Nhờ có sự động viên và kiên nhẫn của Quang, cuối cùng em cũng đặt chân được lên đỉnh dốc. Cảm giác lúc đó không chỉ là sự chiến thắng bản thân mà còn là niềm xúc động lớn lao trước tình bạn chân thành. Khi đứng trên cao, nhìn xuống thảm rừng bạt ngàn, em thấy mọi mệt mỏi đều tan biến.

Kỷ niệm về chuyến đi ấy không chỉ đơn thuần là việc hoàn thành một chuyến leo núi. Nó dạy em rằng, cuộc sống sẽ có những chặng dốc thử thách, nhưng với sự sẻ chia và giúp đỡ từ những người bạn tốt, mình hoàn toàn có thể vượt qua. Tình bạn Tiểu học giản dị và trong sáng ấy đã trở thành một bài học quý giá mà em mang theo mãi về sau.

Câu 1;

Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba

Câu 2

Không ai biết người trồng cây Hoàng Lan là ai

Câu 3

Câu văn sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa, biện pháp tu từ nhân hóa trong bài thơ sau được thể hiện ở từ khoác .

Tác dụng của biện pháp tu từ: giúp cho hình ảnh cây bàng trở nên sống động, mang tính cách đặc điểm của con người, qua hình ảnh nhân hóa người đọc có thể dễ dàng hình dung được hình ảnh cây bàng mỗi khi mùa xuân về được thay áo mới

Câu 4

Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” là vì: Khi nghe bà kể chuyện về ông những ngày đi bồ đội vẫn luôn nhớ đến cây Hoàng Lan và gìn giữ những cánh hoa như báu vật Hà như được tiếp nhận những bài học đầu tiên về lòng thành kính, sự trân trọng di sản gia đình và tình yêu thương thiêng liêng mà hoa hoàng lan trở thành cầu nối.

Câu 5

Gia đình đóng vai trò là nền tảng vững chắc và là điểm tựa tinh thần không thể thiếu trong cuộc sống mỗi người. Đây là nơi chúng ta được nuôi dưỡng về cả thể chất lẫn tâm hồn, học được những bài học đầu tiên về yêu thương, tôn trọng và trách nhiệm. Gia đình cung cấp sự hỗ trợ vô điều kiện, giúp chúng ta vượt qua những khó khăn, thất bại trong cuộc sống. Chính những giá trị truyền thống và sự gắn kết từ gia đình đã hình thành nên nhân cách, tiếp thêm động lực để mỗi cá nhân tự tin bước ra thế giới và vươn tới thành công.