Lều Ngọc Phương Nhi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lều Ngọc Phương Nhi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

bài làm:

ai ai cũng sẽ có những trải nghiệm vui hoặc buồn cùng bạn bè hay thầy cô,và em cũng vậy. Em đã có một trải nghiệm đáng nhớ nhất với bạn mình

vào năm em học lớp ba,hôm đó là cuối tuần vì không có gì chơi nên em đã rủ bạn em là Trâm đi chơi ở bách việt vì cả hai đều ở gần bách việt. Em đã dẫn Bông là một chút mèo rất nghịch ngợm đi cùng. Chúng em vừa đi vừa nói chuyện rất vui vẻ và không để ý gì tới Bông cả,lúc sau em nhìn lại thì không thấy bông đâu cả. Em liền lo lắng nói với Trâm rằng:

- trâm ơi,bông đi đâu mất rồi ?

- chắc Bông chán quá nên về nhà rồi á-trâm nói

Nghe trâm nói vậy em cũng yên tâm mà cùng trâm đi chơi tiếp. Sau vài tiếng chơi đùa,em và trâm tạm biệt nhau về nhà vì trời sắp mưa. Sau khi về nhà,em đã tìm khắp nơi mà không thấy bông đâu cả. Em lo quá nên đã khóc,mẹ thấy vậy liền an ủi em rằng:

-chắc bông đã sang nhà chuột chơi như phim Tom và Jerry rồi

Mẹ vừa nói vừa âu yếm em như muốn an ủi em nhiều. Càng nghĩ em càng nhớ bông nhiều. Sáng hôm sau mẹ đã mua cho em một bé mèo lông trắng buốt cùng lúc đó Trâm sang xin lỗi vì lúc đó nói vậy làm e không đi tìm mèo,nhưng em đã tha cho Trâm và Trâm cùng em đặt tên cho chú mèo mới. Sau một lúc suy nghĩ, trâm đã nói với em rằng:

- a ! Hay đặt tên bé mèo này là Tuyết vì bé có lông trắng buốt

nghe trâm nói vậy thì em cũng đồng ý đặt tên bé là tuyết. Dù chuyện sảy ra đã 3 năm rồi nhưng em vẫn luôn ghi nhớ mãi trong lòng để nhắc nhở bản thân

Sau trải nghiệm mất đi một chú mèo đó,em đã rút ra bài học là không nên chủ quan bất thứ cái gì dù là thứ nhỏ nhất.

c1: bài thơ rất hay và ý nghĩa cho thấy tác giả có trí tưởng tượng phong phú.

c2: bài làm:

Trong cuộc sống,ai ai cũng sẽ có ít nhất một lần được cùng gia đình đón tết trung thu,và em cũng được rất nhiều lần cùng gia đình đón trung thu,và em sẽ kể cho mọi người nghe

Vào mỗi dịp trung thu,gia đình em sẽ luôn luôn tụ họp bên nhau. Vào lúc sáu giờ ông bà,bố mẹ em đã dậy để dọn nhà cửa cho sạch. Ông bà thì lau cửa kính và ghế còn bố mẹ em thì quét nhà,rửa bát,….Lúc 7 giờ thì em dậy để phụ ông bà và bố mẹ một tay. Buổi sáng thì ông bà đã nấu cho em một bát bún để ăn rồi. Buổi sáng là vậy đấy. Buổi chiều thì ông bà,bố mẹ đã đi bắt gà để làm thịt. Ông thì chặt gà còn bà thì chuẩn bị đồ nấu. Vào lúc 5 rưỡi thì đã xong một mâm cơm to. Chúng em đã ăn cơm cùng nhau. Vào lúc 8 giờ đã có xe trung thu tới rước các bạn nhỏ đi chơi,mẹ đã cho em đi. Em liền hớn hở lên xe cùng các bạn. Xe đã đưa chúng em đi rất nhiều vòng để chúng em có thể ngắm được nhiều. Đến chín giờ thì xe đã đi đưa các bạn về đúng nhà của mình. Em cũng đã được đưa về tận nhà.

Tết trung thu của gia đình em là vậy đấy,thật ấm cúng và hạnh phúc. Em mong tết trung thu năm sau sẽ đến thật nhanh để gia đình em còn được ăn trung thu lần nữa.

c1: Bài thơ về ảnh Bác của tác giả Trần Đăng Khoa rất phong phú. Những lời thơ lục bát rất ý nghĩa và hay.

c2: bài làm:

trong cuộc sống ai ai cũng sẽ có những trải nghiệm vui và buồn cùng người thân,và em cũng vậy. Em đã có một trải nghiệm đáng nhớ nhất với bạn em

Hôm đó là cuối tuần và em đã rủ bạn em- Trâm,cậu là một nguời rất vui tính và vô lo,vô nghĩ. Em đã dắt chú mèo Bông của em sang nhà bạn chơi. Chú là một chú mèo rất nghịch nhưng cũng ngoan. Em đã đưa chú sang nhà bạn. Chúng em chơi được 1 lúc thì Trâm nói:

- hay chúng mình đi ra ngoài chơi đi

-cũng được,dắt cả Bông đi nhá-em đáp

sau 1 vài giây suy nghĩ thì Trâm cũng đồng ý. Chúng e đã rủ nhau ra Bách Việt chơi vì nhà chúng em rất gần Bách Việt. Sau vài ba tiếng chơi rất vui vẻ,bỗng em nhớ tới Bông và quay lại nhưng không thấy Bông đâu,em lo lắng hỏi

- trâm ơi,bông đâu rồi

- chắc bông chán quá nên đi về rồi,cậu không phải lo đâu-trâm đáp

Nghe thấy Trâm nói vậy em cũng yên tâm mà chơi tiếp. Chơi được 1 lúc thì chúng em về tại trời sắp mưa. Về đến nhà thì trời đã mưa to và em không thấy Bông đâu cả,em đã rất sợ và lo cho Bông nhiều. Vì lo cho Bông quá nên em đã khóc,mẹ thấy em khóc nên đã dỗ em

- không sao đâu con,chắc bông đã chơi với chuột như phim Tom và Jerry ròi

Mẹ vừa nói vừa xoa đầu em như muốn an ủi em nhiều,em nghe thấy mẹ nói vậy thì cũng yên tâm lắm. Sau đó mẹ đã mua cho em một em mèo mới. Em đã đặt tên cho nó là Tuyết vì lông nó trắng buốt. Dù đã gắn bó lâu với Tuyết nhưng em vẫn nhớ tới Bông. Em luôn ghi nhớ sâu sắc trải nghiệm đó trong tim để nhắc nhở bản thân mình

Qua trải nghiệm đó em đã rút ra được rất nhiều bài học

c1: Bài thơ về ảnh Bác của tác giả Trần Đăng Khoa rất phong phú. Những lời thơ lục bát rất ý nghĩa và hay.

c2: bài làm:

trong cuộc sống ai ai cũng sẽ có những trải nghiệm vui và buồn cùng người thân,và em cũng vậy. Em đã có một trải nghiệm đáng nhớ nhất với bạn em

Hôm đó là cuối tuần và em đã rủ bạn em- Trâm,cậu là một nguời rất vui tính và vô lo,vô nghĩ. Em đã dắt chú mèo Bông của em sang nhà bạn chơi. Chú là một chú mèo rất nghịch nhưng cũng ngoan. Em đã đưa chú sang nhà bạn. Chúng em chơi được 1 lúc thì Trâm nói:

- hay chúng mình đi ra ngoài chơi đi

-cũng được,dắt cả Bông đi nhá-em đáp

sau 1 vài giây suy nghĩ thì Trâm cũng đồng ý. Chúng e đã rủ nhau ra Bách Việt chơi vì nhà chúng em rất gần Bách Việt. Sau vài ba tiếng chơi rất vui vẻ,bỗng em nhớ tới Bông và quay lại nhưng không thấy Bông đâu,em lo lắng hỏi

- trâm ơi,bông đâu rồi

- chắc bông chán quá nên đi về rồi,cậu không phải lo đâu-trâm đáp

Nghe thấy Trâm nói vậy em cũng yên tâm mà chơi tiếp. Chơi được 1 lúc thì chúng em về tại trời sắp mưa. Về đến nhà thì trời đã mưa to và em không thấy Bông đâu cả,em đã rất sợ và lo cho Bông nhiều. Vì lo cho Bông quá nên em đã khóc,mẹ thấy em khóc nên đã dỗ em

- không sao đâu con,chắc bông đã chơi với chuột như phim Tom và Jerry ròi

Mẹ vừa nói vừa xoa đầu em như muốn an ủi em nhiều,em nghe thấy mẹ nói vậy thì cũng yên tâm lắm. Sau đó mẹ đã mua cho em một em mèo mới. Em đã đặt tên cho nó là Tuyết vì lông nó trắng buốt. Dù đã gắn bó lâu với Tuyết nhưng em vẫn nhớ tới Bông. Em luôn ghi nhớ sâu sắc trải nghiệm đó trong tim để nhắc nhở bản thân mình

Qua trải nghiệm đó em đã rút ra được rất nhiều bài học

c1: bài thơ trên thuộc thể thơ lục bát

C2: từ “mây” bắt vần vần với từ “hây hây”

C3: từ thơ thẩn có nghĩa là đang không tập chung vào 1 thứ gì đó

C4:dòng thơ trên sử dụng biện pháp nhân hóa

“Dòng sông mới điệu làm sao “

“Nắng lên mặc áo lụa đào thướt tha “

Biện pháp nhân hóa giúp câu thơ ư trở nên gợi hình ,gợi cảm.

c5: nói về cảnh thiên nhiên

c9:

Sau khi đọc những dòng thơ trên của tác giả Nguyễn Duy,em thấy những dòng thơ đó rất hay và ý nghĩa

c10:

Em sẽ học nhiều truyền thống Việt Nam,học tậpchămchỉ

Câu 1:câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba

Câu2:líu ríu,ộp ộp

Câu 3:tại vì nó dành cho trẻ em. Có các sự vật được nhân hóa giống con người

Câu4:em không đồng tình,bởi vì bắt chước là xấu

Câu5:từ câu chuyện trên,em rút ra bài học là không nên kiêu ngạo và bắt chước người khácu

Trong cuộc sống,chắc hẳn ai ai cũng sẽ có một vài trải nghiệm buồn hoặc vui của riêng mình. Em cũng vậy,em đã có một trải nghiệm buồn và ý nghĩa nhất đối với bản thân em.

Vào năm em học lớp hai,gia đình em đã chuyển lên thành phố sống.Vì mới tới nên em chưa quen được bạn nào. Sợ em cô đơn nên mẹ đã mua cho em 1 con mèo vằn. Nhìn nó mới vài ba tuổi thôi nhưng mà nó rất nghịch. Em đã đặt tên chú mèo vằn ấy là Bông.Bông tuy nhỏ con nhưng mà bắt chuột rất giỏi và nghịch như không biết mệt là gì. Vào một ngày trời hơi mưa,mẹ em đã rủ các cô tới chơi. Bông rất quý người nên đã quấn quýt các cô rất nhiều. Khi các cô về thì lúc đó đã rơm rớm mưa,vì mải dọn đồ nên em không để ý cửa .Khi em đóng cửa thì đã để ý là không thấy Bông đâu cả,lúc đó trời đã mưa to nên em rất lo cho Bông.Mẹ thấy em buồn nên đã hỏi em làm sao. Khi mẹ biết rằng Bông đã ra khỏi nhà thì mẹ cũng đã rất buồn.Thấy em khóc nên mẹ đã an ủi em rằng” chắc bé Bông đã sang nhà chuột chơi giống như Tom và Jerry rồi, Bông với bé chuột chắc đang chơi đùa cùng nhau đấy con ạ”,nghe mẹ nói vậy em cũng đã đỡ buồn hơn rồi. Vài ngày sau mẹ đã mua cho em một chú mèo con khác màu trắng tinh. Chú mèo đó cũng giống Bông,dù bé con nhưng vẫn rất nghịch.Em đã đặt tên chú mèo trắng đó là Tuyết vì em trắng tinh như tuyết vậy. Dù có tuyết nhưng gia đình em vẫn không bao giờ quên đi bé Bông.

Đó là lần đầu em trải nghiệm khi mất đi một người bạn. Qua trải nghiệm đó em đã rút ra bài học là dù có làm gì cũng phải để ý cửa nẻo,và đó cũng là trải nghiệm có ý nghĩa và sâu sắc nhất của em.

c1: câu truyện được kể theo ngôi thứ ba

C2: người bà trong câu chuyện cũng kh biết rõ người trồng cây hoàng lan là ai

C3:biện pháp nhân hoá,tác dụng là làm cho sự vật trở nên sinh động ,gợi cảm hơn

C4:theo em,vì Hà biết những cành cây đó là ở thời chiến tranh nên run run cầm cành cây đó,và Hà nhìn lên bàn thờ để tưởng nhớ người ông mình là chiến sĩ đã hy sinh thanh xuân để mang lại hoà bình cho đất nước

c5: theo em,gia đình là một thứ rất quan trọng.Gia đình là nơi đã chăm sóc mình từ khi mình ra,là nơi để mình nương tựa

c1: câu truyện được kể theo ngôi thứ ba

C2: người bà trong câu chuyện cũng kh biết rõ người trồng cây hoàng lan là ai

C3:biện pháp nhân hoá,tác dụng là làm cho sự vật trở nên sinh động ,gợi cảm hơn

C4:theo em,vì Hà biết những cành cây đó là ở thời chiến tranh nên run run cầm cành cây đó,và Hà nhìn lên bàn thờ để tưởng nhớ người ông mình là chiến sĩ đã hy sinh thanh xuân để mang lại hoà bình cho đất nước

c5: theo em,gia đình là một thứ rất quan trọng.Gia đình là nơi đã chăm sóc mình từ khi mình ra,là nơi để mình nương tựa