Hoàng Thu Hường

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Thu Hường
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.

Thói quen bắt chước mù quáng có thể dẫn đến việc con người mất đi sự độc đáo, bản sắc và khả năng suy nghĩ độc lập của bản thân. Nó khiến chúng ta bỏ qua những cơ hội phát triển bản thân và tự đi lên từ chính suy nghĩ của mình . Việc lập lại hành vi bắt chước người khác mà không có suy nghĩ kỹ lưỡng có thể dẫn đến hậu quả tiêu cực, khiến chúng ta dễ dàng gục ngã trước khó khăn và thử thách. Thay vì nỗ lực học hỏi và rèn luyện kỹ năng, thói quen này sẽ dẫn đến việc chúng ta trở nên phụ thuộc vào người khác và không có trí tưởng phong phú. Hậu quả của việc này không chỉ ảnh hưởng đến sự phát triển cá nhân mà còn ảnh hưởng đến những người mà mình đi bắt chước. Vì vậy, mỗi ngày cần rèn luyện tính tự lập chủ động và có chứng kiến riêng để xây dựng và hoàn thiện bản thân.

Câu 2.

Trong cuộc sống mỗi người đều có những trải nghiệm để lại trong ta nhiều cảm xúc khó quên, chính ta trưởng thành hơn. Đối với em, trong những trải nghiệm ấy trải nghiệm mà em thấy ý nghĩa nhất đó là chuyến đi từ thiện trên vùng Cao cùng gia đình.

Hôm đó, gia đình em lên đường từ sáng sớm, trên chuyến xe chở đầy những vật dụng cần thiết như: sách vở quần áo cũ đồ dùng học tập và cả lương thực. Chuyến đi kéo dài gần 6 tiếng đồng hồ, nhưng cả gia đình em không ai thấy mệt mỏi, bởi ai cũng muốn gặp gỡ và giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn.

Khi xe vừa dừng, mình bật hiện ra trước mắt em thật khắc so với thành phố. Ở đó có những ánh đồng lúa chín vàng thật đẹp và nụ cười rạng rỡ của trẻ em đang chờ đợi gia đình em để giúp đỡ. Điều khiến em ấn tượng nhất đó là được gặp các em nhỏ và các cô chú thân thiện. Dù điều kiện học tập của các em nhỏ đó còn thiếu thốn nhưng các em vẫn hồn nhiên vui tươi và đầy nghị lực. Em nhớ Mãi ánh mắt lấp lánh niềm vui của các em nhỏ ạ khi được nhận những quyển vở mới, những chiếc bút mới.

Lúc ấy, em mới nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi không đến từ vật chất mà từ tình cảm chân thành và sự quan tâm lẫn nhau. Trong buổi thiện nguyện, em cùng bố mẹ phát quà và trao đổi với các cô chú và các em nhỏ . Qua việc tham gia từ thiện em mới hiểu ra rằng những món quà nhỏ cũng có thể mang lại niềm vui tí lớn cho những người khó khăn . Trở về nhà, em cảm thấy trái tim mình ấm áp hơn, đồng thời biết trân trọng những gì mình đang có.

Cuộc trải nghiệm này đã để lại trong em nhiều suy nghĩ sâu sắc về lòng nhân ái, sự chia sẻ và trách nhiệm với cộng đồng. Em nhận ra rằng, sống ý nghĩa không chỉ là giỏi mà còn là biết quan tâm và giúp đỡ người khác. Từ đó, em đang cố gắng sống tích cực hơn, biết yêu thương và chia sẻ nhiều hơn trong cuộc sống hàng ngày.

Chuyến đi ấy đã thực sự trở thành một kỉ niệm khó quên nhắc nhở em về giá trị của sự đồng cảm và lòng nhân hậu. Em tin rằng những trải nghiệm như vậy sẽ theo em suốt cả cuộc đời, giúp em trở thành một con người tốt hơn.

Câu 1.

Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba.

Câu 2.

- Hai từ láy trong câu chuyện trên là: Nhấp nhổm, Lanh Lảnh.

- Nghĩa của từ : Nhấp nhổm, Lanh lảnh.

+ Nhấp nhổm: Theo em từ "Nhấp nhổm" có nghĩa là ngồi không yên, diễn tả trạng thái của chúng, hồi hộp mong chờ.

+ Lanh lảnh: Theo em từ "Lanh Lảnh" có nghĩa là âm thanh cao và trong.

Câu 3 .

Câu chuyện trên thuộc thể loại truyện đồng thoại vì sử dụng biện pháp nhân hóa, biến các loài vật như vẹt , vịt , chim khuyên trở thành các nhân vật có suy nghĩ, hành động và lời nói giống như con người.

Câu 4.

Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt. Vì mỗi động vật đều có một tiếng kêu khác của riêng mình không giống của ai cả. Việc bắt chước sẽ khiến bản thân không có sự sáng tạo, không có sự pát triển ở bản thân.

Câu 5. Từ câu chuyện trên em rút ra được bài học là không nên bắt chước ai. Nên phát triển tài năng và bản sắc cá nhân củ riêng mình thay vì bắt chước người khác. Bởi sự nỗ lực, sẽ giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn và thử thách trong cuộc sống, chúng ta không nên sợ sớm hay phụ thuộc vào người khác.


Trong cuộc sống, đôi khi những sai lầm khiến ta buồn bã lại chính là cơ hội để ta trưởng thành hơn . Với em, kỷ niệm buồn nhất nhưng cũng đáng nhớ nhất là lần em làm tổn thương một người bạn vì sự nóng giận của mình.

Hôm đó, lớp em đang học tiết thể dục với môn cầu lông. Ai cũng hào hứng, tiếng cười nói rộn ràng khắp sân. Khi đến lượt em phát cầu, vì muốn thể hiện cú đánh thật mạnh mẽ nên em không để ý xung quanh. Quả cầu bay lệch hướng và chúng ngay vào mặt bạn Linh , người đang đứng gần đó. Linh kêu đau, lấy tay ôm mặt, nước mắt rưng rưng. Cả lớp im bặt, còn em thì sợ hãi .

Em vội chạy lại xin lỗi bạn, trong lòng còn lo lắng vô cùng. May mắn là Linh chị đọc một chút má và sau đó đã mỉm cười nói: "Không sao đâu, tớ biết là cậu không có ý". Khi nghe bạn nói xong em thấy lòng vừa nhẹ nhõng và cũng vừa xấu hổ.

Từ sau hôm đó , em luôn cẩn thận hơn khi chơi thể thao, chú ý đến mọi người xung quanh và không bao giờ chủ quan nữa.Sự việc ấy đi buồn và khiến em day dứt, nhưng lại sợ em biết nghĩ cho người khác, biết xin lỗi và chịu trách nhiệm với hành động của mình.

Đó là trải nghiệm buồn nhưng mà lại mang một ý nghĩa, giúp em trưởng thành hơn và viết sống chan hòa, cẩn trọng hơn trong mọi việc.


Câu 1.

Văn bản trên được viết theo thể loại truyện đồng thoại .

Câu 2.

Theo văn bản những hạt dẻ gai lớn lên trong rừng già trên sườn núi cao cheo leo, chịu nắng lửa, mưa giông và gió lạnh buốt. Chúng bắt đầu từ những nụ hoa nhỏ màu xanh, lớn dần thành trái dẻ xù xì gai góc, trải qua nhiều mùa khác nhau và cuối cùng là lớn lên trong vòng tay vững chãi của mẹ.

Câu 3.

- Hai từ láy : cheo leo , lồng lộng

- Nghĩa của từ:

+ Cheo leo : Theo em từ "Cheo leo" trong câu có nghĩa là cao, nguy hiểm, không có chỗ bấu víu.

+ Lồng lộng : Theo em từ "Lồng lộng" trong câu có nghĩa là gió thổi rất mạnh và thông thoáng.

Câu 4.

Nhân vật tôi thể hiện những đặc điểm : sợ sệt, dũng cảm, đáng yêu.

Câu 5.

Bài học sâu sắc nhất mà em rút ra từ câu chuyện của hạt dẻ gai trong văn bản trên là: cần dũng cảm đối mặt với những thử thách trong cuộc sống, cần tự tin vào bản thân để có thể tự lập. Bởi trong cuộc sống nếu ta dũng cảm và tự tin sẽ giúp ta có được sức mạnh, nghị lực để vượt qua những khó khăn thử thách trong cuộc sống.




Tuổi Thơ ai cũng có những trải nghiệm đáng nhớ. Với em, đó là trải nghiệm một lần được cùng cô giáo và bạn bè đi tham quan. Em được ngắm cảnh thiên nhiên, được chơi những trò chơi thú vị cùng các bạn. Ôi những trải nghiệm đó thật tuyệt vời.

Em vẫn nhớ như in cuối năm học lớp 5, nhà trường tổ chức cho chúng em chuyến tham quan trải nghiệm vào ngày cuối tuần. Đây là chuyến đi chơi xa đầu tiên của cả lớp em trong suốt năm học nên ai cũng háo hức, giờ ra chơi nào cũng tụm đầu lại với nhau, bàn tán sôi nổi và chuyến đi này.

Ngày xuất phát , khuôn mặt ai cũng rạng rỡ, vui tươi. Đúng năm giờ sáng, cô trò các lớp đã có mặt đông đủ trên sân trường để di chuyển ra xe. Chỉ sau ba mươi phút, các xe đã ổn định và bắt đầu khởi hành. Xe chúng em cũng đã chuyển bánh, chúng em tạm biệt phường Bắc Giang để hướng về Lăng Bác ở Hà Nội.

Xe chạy bon bon trên con đường cao tốc thẳng tắp. Chúng em được thỏa sức ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường. Đứa nào cũng thích thú vì được nhìn những khung cảnh đẹp và những bông hoa được trồng ở hai bên ven đường. Trên xe chúng em được chơi những trò chơi như : kể tên, trả lời câu hỏi. Chỉ hai tiếng sau bọn em đã có mặt tại Lăng Bác. Đến đây, anh hướng dẫn viên du lịch đi đầu rồi chúng em đi sau. chúng em đi đằng sau anh hướng dẫn viên để xếp hàng vào Lăng Bác. Khi vào trong Lăng , thi hài bác Hồ được đặt trang nghiêm trong hòm kính bằng gỗ quý, với ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra từ đèn. Bác nằm yên bình , gương mặt hiền hậu, mặc bộ quần áo bạc màu phải đi đôi dép cao su giản dị. Xung quanh phòng kính là bốn người lính đứng gác trang nghiêm. Đi hết một vòng trong Lăng, ra ngoài bọn em di chuyển đến bảo tàng. Trong bảo tàng có rất nhiều di tích lịch sử. Ngoài ra bọn em còn được nghe anh hướng dẫn viên nói về các di tích. Khi tham quan Bảo Thắng xong, lớp chúng em đi ra trước Lăng để chụp ảnh.

Sau khi tham quan xong Lăng Bác và bảo tàng lớp chúng em di chuyển ra "Cánh Buồm Xanh Park" để chơi các trò chơi ở đó. Khi đến đó chúng em ăn trưa, nghỉ ngơi một lúc rồi chiều đi chơi . Đến chiều, trò chơi đầu tiên mà chúng em được chơi đó là kéo co. Lớp em kéo co với một lớp khác , khi kéo co lớp em dùng hết sức lực để kéo ban đầu chúng em còn tưởng là thua rồi nhưng đứa nào cũng rất cố gắng để kéo , cuối cùng thì lớp em cũng đã chiến thắng. Khi viết lớp mình chiến thắng đứa nào cũng vui.

Khi chơi xong kéo co em và một vài bạn đi lấy nước thì không may bị lạc. Khi bị lạc chúng em cũng rất sợ không biết lớp ở đâu, nhưng lúc đó bọn em đang hoảng hốt đi tìm lớp thì em thấy cô giáo đang đi tìm bọn em. Cũng thật may khi thấy cô giáo. Thầy cô giáo bọn em xin lỗi cô là lần sau không biết đường thì không được tự ý đi một mình. Cô không mắng chúng em mà cô nói rằng lần sau không như thế là được.

Thế rồi bọn em đi cùng cô di chuyển ra chỗ chơi, trò chơi thứ hai mà lớp em chơi đó là trò bắn cung. Khi chơi trò này đứa nào cũng háo hức và không biết mình có bán được không. Khi chơi trò này chúng em mỗ người sẽ có ba cái cung ai bắn được thì sẽ được nhận một ngôi sao , ngôi sao đó sẽ đổi được quà. Nhưng rất buồn em không bắn được cái cung nào hết.

Đến cuối bọn em được đi xem xiếc, được xem những chú khỉ trình diễn ác tiết mục rất đặc sắc. Xem xong lớp em cũng phải thu dọn đồ đạc để đi về. Chuyến đi trải nghiệm này khiến em nhớ mãi. Nhớ nhất đó là lần em và các bạn đi lạc, em thấy cảm xúc lúc đó rất hoảng loạn và cũng rất may khi lúc đó đã thấy cô. Bài đi lạc này khiến em rút ra một bài học đi đâu ở một chỗ xa lạ thì phải xin phép người lớn hoặc phải đi cùng người lớn.

Một ngày trôi đi thật nhanh. Chia tay Hà Nội Em đi về phường Bắc Giang mà lòng vẫn lưu luyến. Em quên sao được những trải nghiệm cùng bạn bè. Em mong năm học nào cũng được đi trải nghiệm, để được khám phá những trò chơi thú vị.


Câu 1.

Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.

Câu 2.

Câu chuyện trên bà là người trồng cây

Câu 3.

-Biến pháp tu từ nhân hoá : Tác giả đã nhân hóa cây "Hoa Lan" khoác lên mình chiếc áo xanh

- Tác dụng:

- Câu văn trên tác giả đã sử dụng thật tài tình biện pháp tu từ nhân hoá.

- Biện pháp tu từ nhân hoá đã giúp câu thơ trở nên sinh động hấp dẫn , tăng sức gọi hình gợi cảm.

- Nhân hóa đã giúp sự vật cây Hoa Hoàng Lan trở nên có hành động như một con người đang mặc một chiếc áo mới trở nên gần gũi và có sức sống hơn.

- Qua đó cho thấy trí tưởng tượng phong phú của tác giả .

Câu 4.

Vì Hà đã hiểu ra ý nghĩa thiêng liêng và tình cảm sâu sắc của bà dành cho những cánh hoa đó. Hành động này cho thấy sự trân trọng , kính trọng của Hà đối với quá khứ tình yêu thương ông bà và lòng hiếu thảo.

Câu 5.

Từ câu chuyện về cây Hoàng Lan suy nghĩ của em về vai trò của gia đình đối với cuộc sống mỗi người là gia đình là điểm tựa vững chắc,mang lại cho con người niềm tin và sức mạnh để vượt qua khó khăn. Giống như bóng dáng che chở của cây Hoàng Lan trong câu chuyện. Gia đình là nơi ta nhận được tình yêu thương vô bờ bến, là nơi có thể trở về để được vỗ về động viên sau những khó khăn, thử thách, sóng gió, của cuộc sống.Vì vậy, gia đình đóng vai trò cực kỳ quan trọng ,là nền tảng để mỗi người phát triển toàn diện và vững bước trên hành trình cuộc đời.