Đỗ Thị Thanh Trúc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Thị Thanh Trúc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong dòng chảy mạnh mẽ của cuộc đời,nơi mà mọi sự vật có thể bị lãng quên đồ thời gian nhưng có những tác phẩm mãi mãi trong tim người đọc bởi vẻ đẹp của lòng người. Nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn “Lặng lẽ Sa Pa” của Nguyễn Thành Long chính là một hình tượng như thế – một biểu tượng cho lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ trẻ Việt Nam. Anh thanh niên 27 tuổi, sống và làm việc một mình trên đỉnh Yên Sơn cao 2600 mét, nơi quanh năm chỉ có mây mù và cây cỏ. Hoàn cảnh sống của anh thật đặc biệt, được tác giả gọi là “cô độc nhất thế gian”. Công việc của anh là làm công tác khí tượng kiêm vật lý địa cầu, đòi hỏi sự chính xác, kiên trì và kỷ luật thép; bất kể đêm đen hay mưa tuyết, anh đều phải thức dậy lấy số liệu đúng giờ để phục vụ sản xuất và chiến đấu. Thế nhưng, sức mạnh lớn nhất giúp anh vượt qua gian khổ không phải là máy móc, mà chính là lòng yêu nghề sâu sắc và lý tưởng sống vì cộng đồng. Với anh, công việc không phải là gánh nặng mà là người bạn đường: “Khi ta làm việc, ta với công việc là đôi, sao gọi là một mình được?”. Không chỉ có tinh thần trách nhiệm cao, anh còn biết tạo ra một cuộc sống thi vị, đầy sức sống giữa đại ngàn bằng việc trồng hoa, nuôi gà và không ngừng đọc sách để mở mang kiến thức. Vẻ đẹp của anh còn toả sáng qua sự cởi mở, lòng hiếu khách nồng hậu và sự chu đáo khi tặng hoa cho cô kỹ sư hay gửi quà cho bác lái xe. Đặc biệt hơn cả là đức tính khiêm tốn đáng trân trọng; khi ông họa sĩ muốn vẽ chân dung, anh đã từ chối và nhiệt tình giới thiệu những người khác mà anh cho là xứng đáng hơn. Qua nhân vật anh thanh niên, nhà văn Nguyễn Thành Long đã khẳng định rằng sức mạnh vĩ đại nhất của con người chính là tình yêu: yêu nghề, yêu người và yêu cuộc sống. Anh là minh chứng sống động cho thông điệp rằng sự cống hiến thầm lặng luôn mang lại vẻ đẹp bền vững và giá trị đích thực cho cuộc đời, đúng như lời Gandhi từng nói về sức mạnh của tình yêu trong tay nhân loại. Anh thanh niên đã trở thành nguồn cảm hứng để thế hệ trẻ hôm nay soi mình, học cách sống trách nhiệm và biết sẻ chia hơn.l

-Sự vĩ đại không nằm ở quy mô vật chất hay đỉnh cao công nghệ (như con tàu Titanic), bởi những thứ đó vẫn có thể sụp đổ trước thiên nhiên. Sự vĩ đại đích thực nằm ở vẻ đẹp tâm hồn của con người.

-Sức mạnh thực sự của nhân loại không phải là chinh phục thế giới bên ngoài, mà là khả năng chế ngự kỹ năng và bản năng sinh tồn cá nhân để hy sinh cho người khác.

-Tình yêu thương chính là "vũ khí" tối thượng giúp con người vượt lên trên nghịch cảnh và cái chết. Khi con người biết yêu thương, họ trở nên mạnh mẽ hơn bất kỳ sức mạnh tự nhiên nào.



Câu nói của Gandhi khẳng định rằng tình yêu không phải là sự yếu đuối, mà là một loại vũ khí tối thượng .Thay vì tiêu diệt, tình yêu thức tỉnh lương tri và biến kẻ thù thành bạn. Yêu thương ngay cả khi đối mặt với bất công đòi hỏi bản lĩnh cao hơn nhiều so với việc đáp trả bằng bạo lực.Tình yêu là sợi dây duy nhất có thể hàn gắn những chia rẽ về sắc tộc, tôn giáo và giai cấp để đưa nhân loại về một mối.

-Sức mạnh của cơ bắp hay vũ khí chỉ có thể khuất phục, nhưng sức mạnh của tình yêu mới có thể chinh phụ.

Để tiết kiệm công sức, chi phí sử dụng thuốc bảo vệ thực vật; từ đó đảm bảo năng suất cây trồng và bảo vệ môi trường, sức khỏe của chính mỗi chúng ta.

Cắt một đoạn cành bánh tẻ (không quá non hoặc không quá già)có đủ mắt ,nhúng phần gốc vào dung dịch kích thích ra rễ,sau đó cắm xuống đất hoặc cát ẩm cho cành ra rễ và phát triển thành cây mới.