Hoàng Phương Thanh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Phương Thanh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong dòng chảy của văn học trung đại Việt Nam, Chuyện người con gái Nam Xương của Nguyễn Dữ giống như một khúc nhạc buồn ngân dài, nơi số phận con người bị dập vùi bởi định kiến và chiến tranh. Nổi bật trong đó là hình tượng Vũ Nương – một người phụ nữ mang vẻ đẹp toàn vẹn về phẩm chất nhưng lại chịu kết cục bi kịch. Nhân vật này không chỉ khiến người đọc xót xa mà còn để lại nhiều suy ngẫm về giá trị con người trong xã hội cũ. Trước hết, Vũ Nương hiện lên với vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam. Nàng “tính đã thùy mị, nết na”, lời giới thiệu ngắn gọn nhưng như một nét chấm phá đủ để khắc họa phẩm hạnh. Trong cuộc sống vợ chồng, nàng luôn giữ gìn khuôn phép, không để xảy ra bất hòa dù chồng là Trương Sinh vốn đa nghi, ít học. Khi chồng đi lính, nàng một mình gánh vác gia đình, vừa chăm sóc mẹ chồng, vừa nuôi con nhỏ. Những chi tiết như “thuốc thang lễ bái”, “lấy lời ngọt ngào khuyên lơn” không chỉ cho thấy sự hiếu thảo mà còn hé lộ một tâm hồn dịu dàng, sâu sắc. Vẻ đẹp của Vũ Nương không nằm ở nhan sắc mà ở sự bền bỉ, âm thầm như dòng nước chảy dưới lòng đất. Không dừng lại ở đó, nhân vật còn mang trong mình tình yêu thương gia đình tha thiết. Với chồng, nàng thủy chung son sắt, một lòng chờ đợi ngày đoàn tụ. Với mẹ chồng, nàng hết mực hiếu nghĩa, đến khi bà mất còn lo tang ma chu đáo. Đặc biệt, với con, tình yêu ấy vừa dịu dàng vừa day dứt. Chi tiết “bóng” mà nàng dùng để dỗ con thực chất là một sáng tạo đầy tình mẫu tử, nhưng trớ trêu thay lại trở thành nguyên nhân dẫn đến bi kịch. Tình yêu thương của Vũ Nương vì thế vừa ấm áp, vừa nhuốm màu định mệnh. Tuy nhiên, cuộc đời nàng lại là một chuỗi bất hạnh. Bi kịch lớn nhất của Vũ Nương bắt nguồn từ sự nghi kị mù quáng của Trương Sinh. Chỉ vì lời nói ngây thơ của đứa trẻ, nàng bị buộc tội thất tiết mà không có cơ hội thanh minh. Trong xã hội trọng nam khinh nữ, tiếng nói của người phụ nữ nhẹ như khói, tan đi trước khi kịp chạm đến sự thật. Đỉnh điểm của nỗi oan là khi nàng chọn cái chết để chứng minh trong sạch. Hành động gieo mình xuống sông Hoàng Giang không phải là sự yếu đuối, mà là một lời kháng cáo tuyệt vọng, một cách giữ lại danh dự cuối cùng. Cái chết ấy khiến người đọc không khỏi nghẹn lòng, bởi đó là cái giá quá đắt cho một con người hoàn hảo. Qua nhân vật Vũ Nương, Nguyễn Dữ đã phản ánh sâu sắc số phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến: đẹp đẽ, thủy chung nhưng mong manh trước những bất công. Đồng thời, tác phẩm cũng lên án thói gia trưởng, sự độc đoán và những định kiến vô lý đã đẩy con người vào bi kịch. Dẫu kết thúc có yếu tố kì ảo khi nàng được minh oan, nhưng đó chỉ là một ánh sáng xa xôi, không đủ xóa đi nỗi đau đã xảy ra. Vũ Nương vì thế không chỉ là một nhân vật văn học, mà còn như một tiếng thở dài hóa hình. Nàng đẹp, nhưng cái đẹp ấy không cứu được số phận. Và chính điều đó khiến hình tượng này sống mãi, như một giọt nước trong suốt nhưng mang theo cả bầu trời u uất của một thời đại.

Sức mạnh thiên nhiên >< Sức mạnh con người: Con người có thể tạo ra những công trình vĩ đại (tàu Titanic) và kiêu hãnh với khoa học, nhưng vẫn nhỏ bé và dễ yếu đuối trước thiên nhiên hung dữ. Vẻ đẹp của tình người trong nghịch cảnh: Thông điệp chính nằm ở bức ảnh thứ hai: sức mạnh vĩ đại nhất của con người chính là tình yêu thương, lòng vị tha và sự hy sinh (nhường phao cứu sinh). Định nghĩa lại sự vĩ đại: Sự vĩ đại không nằm ở vật chất mà nằm ở nhân cách, tình người. Khi con người biết hy sinh vì nhau, họ trở nên "vĩ đại" hơn bất cứ công trình kĩ thuật nào.

Câu nói của Mahatma Gandhi khẳng định tình yêu thương là sức mạnh vô hình nhưng vĩ đại nhất, vượt lên trên vũ khí hay bạo lực. Tình yêu có khả năng cảm hóa, chữa lành, kết nối con người và giải quyết xung đột một cách bền vững nhất. Đó là vũ khí nhân văn, tạo ra hòa bình, sự đoàn kết và thay đổi thế giới theo hướng tốt đẹp hơn. 
  • Tình yêu là sức mạnh vĩ đại nhất: Không phải vật chất hay vũ khí, tình yêu thương (sự thấu cảm, lòng vị tha, sự chia sẻ) mới là năng lượng mạnh mẽ nhất mà nhân loại sở hữu. Nó có thể chuyển hóa thù hận thành tình bạn, sự ích kỷ thành sự cống hiến.
  • Khả năng cảm hóa và chữa lành: Tình yêu thương có thể chữa lành những vết thương tâm hồn, cảm hóa con người, làm cho trái tim cứng rắn nhất cũng phải rung động và thay đổi.
  • Giải quyết xung đột bền vững: Gandhi nổi tiếng với triết lý đấu tranh bất bạo động (Satyagraha). Ông tin rằng tình yêu thương mang lại hòa bình thực sự, còn bạo lực chỉ tạo ra những vòng xoáy thù hận mới.
  • Kết nối nhân loại: Tình yêu phá bỏ rào cản về địa lý, văn hóa, màu da, giúp con người xích lại gần nhau, tạo nên sự đoàn kết toàn cầu. 

Vì nếu để cây bị sâu rồi mới xử lí lúc đó sẽ khiến cây đã bị ảnh hưởng. Có thể lây nhiễm cho các cây khác. Sức khoẻ của cây cũng đã bị ảnh hưởng, nếu chữa được kịp thời thì hiệu quả và năng suất của cây cũng không được tốt bằng trước. Nên tốt nhất là đặt việc phòng lên đầu.

-Hoa giấy:

Bước 1:chọn cành giâm​, cành bánh tẻ và khoẻ mạnh.

Bước 2: cắt cành giâm.

Bước 3:xử lí cành giâm.

Bước 4: cắm cành giâm.

Bước 5:chăm sóc cành giâm.