Hà Hồng Vân
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương đã chạm vào nơi sâu thẳm nhất trong trái tim em bằng những vần thơ mộc mạc mà chan chứa yêu thương. Hình ảnh người mẹ được so sánh với "đóa hoa sen" lặng lẽ, dù nghèo khó nhưng vẫn tỏa hương thơm cho đời, cho con, gợi lên sự tần tảo và hy sinh thầm lặng đến nhói lòng. Em đặc biệt xúc động trước hình ảnh đối lập "Con đi... chân trời gió lộng" - "Mẹ về... nắng quái chiều hôm", làm nổi bật sự biết ơn sâu sắc cùng nỗi xót xa của người con khi mẹ đã già yếu. Dù quy luật "sen tàn" - mẹ lìa xa là không tránh khỏi, nhưng câu thơ "Mẹ thành ngôi sao lên trời" mang lại cảm giác an ủi, thiêng liêng, khẳng định tình mẫu tử là vĩnh cửu. Bài thơ không chỉ là khúc ca tri ân mẹ mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc, khiến em thêm yêu thương, trân trọng từng phút giây được ở bên mẹ khi còn có thể.
Nếu gặp lại người bạn như anh gầy, em sẽ ứng xử chân thành, bình đẳng và tôn trọng. Cách ứng xử của anh gầy (cúi gập người, xưng hô "quan trên-kẻ bần dân") gợi ý rằng, trong tình bạn, không nên vì sự chênh lệch địa vị mà trở nên hèn hạ, xu nịnh. Tình bạn đích thực cần sự bình đẳng, chân thành, không vụ lợi và không coi trọng quyền lực.
gợi tả sự sợ hãi, khúm núm tột độ của anh gầy khi biết anh béo có chức cao. Nó thể hiện tâm lý tự ti, hèn nhát, đánh mất lòng tự trọng trước quyền lực, lây lan sang cả vợ con và vật dụng xung quanh.
“Sông đã phổng phao trời đẫm ướt
Nắng không kì hẹn mỗi khoang đò” Từ láy "phổng phao" được dùng rất gợi hình, miêu tả dòng sông đầy đặn, tràn trề sức sống, thiên nhiên như được hồi sinh. Nắng và mưa xen kẽ không theo một quy luật, tạo nên nét chấm phá đầy bất ngờ cho bức tranh thiên nhiên. Âm thanh của mưa được miêu tả rộn ràng, vui nhộn:
“Khi mùa mưa đến, mùa mưa đến
Trống gõ vô hồi lá chuối tơ” Điệp từ "mùa mưa đến" nhấn mạnh sự hiện diện mạnh mẽ, dồn dập. Hình ảnh ẩn dụ "trống gõ" trên "lá chuối tơ" gợi âm thanh rộn rã, như một khúc nhạc vui của thiên nhiên reo vui chào đón mưa. Mùa mưa không chỉ làm tươi tốt đất trời mà còn làm sống lại tâm hồn con người:
“Gặp gỡ mùa mưa lòng trẻ lại
Làng ta tươi tốt một triền đê” Mưa mang đến sức sống, sự tươi tốt cho quê hương. Cảm giác "lòng trẻ lại" cho thấy sự gắn bó, yêu đời và tâm hồn trong sáng của tác giả trước cảnh vật. Hình ảnh so sánh độc đáo và gần gũi:
“Thở mãi không cùng hương đất bãi
Mưa như gót trẻ kéo nhau về” "Mưa như gót trẻ" - một nhân hóa vô cùng sinh động, khiến những cơn mưa trở nên đáng yêu, gần gũi như những đứa trẻ nô đùa, chạy nhảy. Hương thơm của đất, của cây cối sau mưa được cảm nhận qua cả khứu giác, tạo nên một không gian trù phú, bình yên. Đoạn thơ tiếp theo, tác giả miêu tả cảm xúc khi đứng dưới mưa:
“Rơi trên mái tóc rơi trên lá
Xen lẫn hạt vui với hạt buồn
Trong mưa chỉ thấy lời yên ả
Tít tắp trùng khơi với thượng nguồn” Mưa mang theo niềm vui, nỗi buồn, nhưng đọng lại là sự yên ả, thanh bình. Cảm giác được hòa mình vào thiên nhiên, cảm nhận sự rộng lớn của đất trời khiến tâm hồn con người trở nên nhẹ nhàng, bình thản. “Chân đi trên cát bàn chân hát
Nhân hậu làm sao những bãi bờ
Chiều nay, và đến ngày tóc bạc
Bãi nâu ngô thắm phấn bay mờ...” Sự gắn bó với mảnh đất quê hương, với những bãi bồi nhân hậu mang lại niềm hạnh phúc giản dị mà sâu sắc. Lời hứa thủy chung, gắn bó với quê hương dù thời gian có trôi qua, dù tóc đã bạc, tình yêu ấy vẫn vẹn nguyên. Kết thúc bài thơ là niềm hy vọng về một vụ mùa bội thu:
“Mưa tới, xoà tay ta mải đón
Ròng ròng hi vọng những mùa no
Ôi mùa mưa đến, mùa mưa đến
Ta hoá phù sa mỗi bến chờ.” Hành động "xoa tay đón" mưa thể hiện niềm mong
thể hiện cảm hứng say mê, ngợi ca vẻ đẹp tràn trề sức sống của thiên nhiên quê hương và niềm vui lao động ấm no. Nhà thơ cảm nhận mưa qua những hình ảnh nhân hóa đầy reo vui, gần gũi ("gót trẻ kéo nhau về"). Qua đó, tác giả bày tỏ tình yêu tha thiết với đất bãi, làng mạc tươi tốt, xen lẫn niềm hy vọng ròng ròng vào những mùa màng bội thu, thể hiện sự hòa quyện tuyệt vời giữa con người và thiên nhiên.
thể hiện sự gắn bó sâu nặng, tâm hồn hòa quyện tuyệt đối giữa con người và thiên nhiên quê hương . Đó là hình ảnh hoán dụ nhân hóa, thể hiện sự cống hiến âm thầm, bền bỉ, sẵn sàng bồi đắp, hi sinh để mang lại sự sống tươi tốt cho bãi bờ, sông nước.