Nguyễn Hùng Dũng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hùng Dũng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tác phẩm "Mẹ" của nhà thơ lớn Viễn Phương miêu tả cho người đọc về tình mẹ con để lại ấn tượng sau sắc cho người đọc về mặt nội dung và nghệ thuật. Con nhớ ngày xưa mẹ hát: ... "Hoa sen lặng lẽ dưới đầm/ Hương bay dịu dàng bát ngát/ Thơm tho không gian thời gian...". Từ phần mở đầu thơ tác giả đã gây ấn tượng tới người đọc nhiều cảm xúc với câu hát khiến bao người rơi nước mắt. "Hoa sem lặng lẽ dưới đầm" giống như người mẹ lặng lẽ chăm con dưới mái nhà yên ấm, hạnh phúc với tình thương vô bờ. Mẹ nghèo như đóa hoa sen/ Năm tháng âm thầm lặng lẽ/ Giọt máu hòa theo dòng lệ/ Hương đời mẹ ướp cho con. Hay ở khổ thơ thứ hai tác giả cũng miêu tả tới ta những thứ đó miêu tả sự nghèo khó nhưng vẫn cố chăm lo cho con. Không muốn con mình phải chịu khổ, chịu sự khốn khổ của cái nghèo, những giọt lệ là những áp lực công việc nhưng vì con mà vẫn chăm chỉ làm dù mệt khổ. Với thể thơ 6 chữ miêu tả đầy sự sót sa của một người mẹ vì con, kết hợp với gieo vần chân như "hát - ngát , đời - trời". Đặc biệt ở khổ ba càng thể hiện sự xót xa qua "Khi con thành đóa hoa thơm/ Đời mẹ lắt lay chiếc bóng,/ Con đi... chân trời gió lộng/ Mẹ về... nắng quải chiều hôm." ở câu "Khi con thành đóa hoa thơm" tức thể hiện sự con đã trưởng thành trong vòng tay của mẹ với sự chăm sóc đầy tận tình, đủ trưởng thành để bước ra đời. "Con đi... chân trời gió lộng" thể hiện sự con đi xa ít về, mẹ nhớ mong con mình về với mẹ như ngày bé mẹ chăm con lớn. "Sen đã tàn sau mùa hạ,/ Mẹ đã lìa xa cõi đời./ Sen tàn rồi sen lại nở/ Mẹ thành ngôi sao lên trời." ở khổ cuối tức mẹ đã xa con, sự mong manh trong cuộc đời đã đến sự nhớ con cũng từ đó đi. Sen đã tàn tức mẹ đã lìa xa khỏi cõi đời này. Mẹ cũng như muốn con mình vẫn ở với mình trong khoảng thời gian ít ỏi của cuộc đời. Như muốn nói con vẫn mãi là con của mẹ. Mẹ hóa thành ngôi sao lên trời tức mẹ mãi dõi theo con. Bài thơ "Mẹ" thực sự quá nỗi súc động, đầy cảm xúc, thể hiện được tình mẹ con. Vì vậy, ta phải biết nghe lời cha mẹ khi vẫn còn, phải vâng lời vì cha mẹ luôn muốn mình thành công cho đời


Nếu gặp lại một người bạn như anh gầy trong truyện, em sẽ cư xử chân thành và bình đẳng, vẫn coi bạn là người bạn cũ thân thiết như trước. Em sẽ trò chuyện tự nhiên, hỏi thăm về cuộc sống, công việc và gia đình của bạn, đồng thời khuyên bạn không nên quá tự ti hay khúm núm trước địa vị của người khác. Trong tình bạn, điều quan trọng nhất là sự chân thành, tôn trọng và đối xử với nhau như những người bạn bình đẳng.

Cách ứng xử của anh béo trong truyện cũng gợi cho em nhiều điều. Dù có địa vị cao hơn, anh béo vẫn muốn giữ tình bạn giản dị và thân thiết như ngày xưa, không thích cách nói năng quá cung kính của anh gầy. Điều đó cho thấy anh béo coi trọng tình bạn chân thành hơn chức tước, địa vị. Qua đó, em hiểu rằng trong cuộc sống, chúng ta nên tôn trọng và đối xử bình đẳng với mọi người, không nên vì địa vị hay quyền lực mà thay đổi cách cư xử với bạn bè.

Chi tiết “Mấy thứ vali, hộp túi của anh ta cũng co rúm lại, nhăn nhó” là một hình ảnh miêu tả mang tính phóng đại và hài hước. Qua đó, tác giả cho thấy khi biết bạn mình là viên chức cấp cao, anh gầy trở nên vô cùng sợ sệt, tự ti và khúm núm. Không chỉ bản thân anh ta thay đổi thái độ mà dường như mọi đồ vật xung quanh cũng “co rúm lại” theo, làm nổi bật sự thay đổi đột ngột và quá mức của anh gầy.

Chi tiết này giúp khắc họa rõ tính cách xu nịnh, hèn yếu và quá coi trọng địa vị xã hội của anh gầy. Đồng thời, qua cách miêu tả châm biếm ấy, tác giả Sê-khốp muốn phê phán thói nịnh bợ, sùng bái quyền lực và sự phân biệt địa vị trong xã hội. Qua đó, tác phẩm cũng gửi gắm thông điệp rằng tình bạn chân thành không nên bị chi phối bởi chức tước hay địa vị.

Tác phẩm " Tắt đèn " của Ngô Tất Tố không chỉ là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của dòng văn học hiện thực phê phán Việt Nam giai đoạn 1930-1945 mà còn là một bức tranh chân thực, đầy bi kịch về cuộc sống cơ cực của người nông dân dưới ách áp bức của xã hội thực dân phong kiến. Tác phẩm đã khắc họa một cách sâu sắc số phận của chị Dậu, một người phụ nữ nông thôn điển hình, qua đó phơi bày những bất công, tàn nhẫn của chế độ cũ và khơi gợi lòng thương cảm, sự phẫn uất trong lòng độc giả.

Trước hết, "Tắt đèn" đã xây dựng thành công hình tượng nhân vật chị Dậu, một người phụ nữ nông thôn tần tảo, giàu đức hi sinh và lòng yêu thương chồng con vô bờ bến. Chị hiện lên với những phẩm chất cao đẹp: mạnh mẽ, tháo vát, dám đương đầu với mọi khó khăn để bảo vệ gia đình. Từ việc bán chó, bán con đến việc chấp nhận những tủi nhục ê chề, tất cả đều xuất phát từ tình yêu thương chồng con sâu sắc. Ngô Tất Tố đã miêu tả chân thực những giọt nước mắt, những nỗi lo lắng, những hành động quyết liệt của chị, khiến người đọc không khỏi xót xa, cảm phục. Chị Dậu không chỉ là hình ảnh của một người vợ, người mẹ mà còn là biểu tượng cho sức sống tiềm tàng, sự phản kháng âm thầm nhưng mạnh mẽ của người phụ nữ Việt Nam trong hoàn cảnh khốn cùng. Bên cạnh đó, "Tắt đèn" còn phơi bày một cách trần trụi bức tranh xã hội nông thôn Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám đầy rẫy những bất công và áp bức. Ngô Tất Tố đã khắc họa rõ nét sự tàn bạo của bọn cường hào ác bá, những kẻ lợi dụng quyền lực để bóc lột, chèn ép người dân lương thiện. Hình ảnh tên cai lệ và người nhà lý trưởng hiện lên như những con quỷ dữ, sẵn sàng dùng vũ lực, đòn roi để đòi sưu thuế, đẩy người nông dân vào bước đường cùng. Tác phẩm đã tố cáo mạnh mẽ sự mục ruỗng của bộ máy cai trị, sự cấu kết giữa quan lại và địa chủ, đẩy người dân vào cảnh "một cổ hai tròng", sống trong đói nghèo, bệnh tật và sự đe dọa thường trực. Ngòi bút hiện thực sắc sảo của Ngô Tất Tố còn thể hiện ở việc miêu tả chân thực cuộc sống khốn khổ của gia đình chị Dậu nói riêng và người nông dân nói chung. Cảnh sưu thuế nặng nề, những trận đòn roi tàn nhẫn, sự đói khát bủa vây, những đứa con nheo nhóc… tất cả được tái hiện một cách sống động, đầy ám ảnh. Tên gọi "Tắt đèn" mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc, không chỉ là sự tắt đi ánh sáng vật chất mà còn là sự tắt đi hy vọng, niềm tin vào một tương lai tươi sáng của những người nông dân nghèo khổ. Bóng tối bao trùm lên cuộc đời họ, đẩy họ vào những ngõ cụt, buộc họ phải đưa ra những quyết định đau đớn.

Bài thơ Khi mùa mưa đến của Trần Hòa Bình thể hiện cảm hứng dạt dào của nhà thơ trước vẻ đẹp của mùa mưa và quê hương. Mùa mưa hiện lên với những hình ảnh rất gần gũi như dòng sông, triền đê, bãi bờ, hương đất bãi, tất cả đều trở nên tươi mới và tràn đầy sức sống. Những cơn mưa không chỉ làm cho cảnh vật thêm xanh tốt mà còn khiến lòng người trở nên trẻ lại, gợi lên niềm vui và sự bình yên. Trong mưa, nhà thơ cảm nhận được nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, có cả niềm vui lẫn nỗi buồn nhưng tất cả đều hòa quyện trong sự êm đềm của thiên nhiên. Hình ảnh mưa rơi trên mái tóc, trên lá hay bước chân đi trên cát đều gợi nên vẻ đẹp giản dị, thân thuộc của làng quê. Qua đó, tác giả bộc lộ tình yêu sâu sắc với quê hương và thiên nhiên. Đặc biệt, câu thơ “Ta hoá phù sa mỗi bến chờ” thể hiện ước muốn được hòa mình vào thiên nhiên, lặng lẽ bồi đắp cho quê hương như phù sa làm cho đất đai màu mỡ. Bài thơ vì thế không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của mùa mưa mà còn thể hiện niềm hy vọng vào những mùa màng no đủ và cuộc sống tốt đẹp hơn. Qua bài thơ, người đọc cảm nhận được tình yêu quê hương tha thiết và tâm hồn nhạy cảm của nhà thơ.

Ý thơ “Ta hoá phù sa mỗi bến chờ” thể hiện mong muốn của con người được hòa mình vào thiên nhiên, trở thành phù sa màu mỡ bồi đắp cho đất đai và cuộc sống. Phù sa tượng trưng cho sự nuôi dưỡng, làm cho cây cối tốt tươi và mang lại những mùa màng no đủ. Khi tác giả nói “ta hoá phù sa”, đó là một hình ảnh ẩn dụ thể hiện khát vọng cống hiến, mong muốn đem sức mình góp phần làm cho quê hương ngày càng trù phú. Đồng thời, “mỗi bến chờ” còn gợi cảm giác mong đợi, hy vọng vào tương lai tốt đẹp, vào những mùa mưa đem lại sự sống cho làng quê. Qua câu thơ, tác giả bộc lộ tình yêu tha thiết với quê hương, với thiên nhiên và niềm tin vào cuộc sống, mong muốn được sống có ích, lặng lẽ góp phần làm đẹp cho đời.