Vũ Thúy Thảo
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc sống của mỗi con người, bên cạnh gia đình thì tình bạn là một tình cảm vô cùng quan trọng. Vì vậy, có thể nói rằng cuộc sống không thể thiếu vắng tình bạn.
Tình bạn là mối quan hệ gắn bó giữa những người có sự đồng cảm, thấu hiểu và chia sẻ với nhau trong cuộc sống. Một người bạn tốt luôn sẵn sàng lắng nghe, giúp đỡ và động viên khi ta gặp khó khăn. Nhờ có tình bạn, con người cảm thấy cuộc sống trở nên vui vẻ và ý nghĩa hơn.
Tình bạn mang lại nhiều giá trị tốt đẹp. Trước hết, bạn bè giúp chúng ta chia sẻ niềm vui và nỗi buồn trong cuộc sống. Khi gặp khó khăn, một lời động viên của bạn bè có thể giúp chúng ta có thêm động lực để vượt qua thử thách. Bên cạnh đó, bạn bè còn giúp chúng ta học hỏi, hoàn thiện bản thân và trở nên tốt hơn mỗi ngày.
Trong thực tế, có rất nhiều tình bạn đẹp và đáng trân trọng. Những người bạn cùng học tập, cùng giúp nhau tiến bộ hay những người luôn ở bên cạnh nhau lúc khó khăn đều là minh chứng cho giá trị của tình bạn. Tuy nhiên, để có một tình bạn bền vững, mỗi người cần biết chân thành, tôn trọng và giúp đỡ lẫn nhau.
Tóm lại, tình bạn là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mỗi con người. Mỗi chúng ta cần biết trân trọng, giữ gìn và xây dựng những tình bạn tốt đẹp để cuộc sống trở nên ý nghĩa và hạnh phúc hơn.
Từ câu chuyện, em rút ra bài học rằng trong cuộc sống khi gặp khó khăn hay thử thách, chúng ta không nên bỏ cuộc mà cần bình tĩnh, kiên trì tìm cách vượt qua. Nếu biết biến trở ngại thành cơ hội giống như con lừa phủi đất và bước lên, chúng ta sẽ vượt qua khó khăn và đạt được thành công.
Sự khác biệt:
- Bác nông dân bỏ cuộc và chấp nhận tình huống.
- Con lừa không bỏ cuộc, tìm cách vượt qua khó khăn để tự cứu mình.
Question 1: Last night, I did not order a milkshake because I was not thirsty.
Question 2: How much time do you spend on math homework each day?
Question 3: Eating fruits and vegetables is the healthiest way to stay fit.
Question 1: I fancy taking part in a clean-up event this month.
Question 2: The bookshelves are the same height as the windows.
Question 3: Why don’t we collect old plastic bottles and paper in our school?
Question 4: My friends go to the studio to practice dancing, and so do I.
Question 1: We planted trees together in the community garden a month ago.
Question 2: Her voice is as beautiful as a melody from a fairy tale.
Question 3: We have a school assembly on Monday mornings in the school yard.
C1. Trong bài thơ Mầm non của Võ Quảng, hình ảnh mầm non hiện lên thật đáng yêu và giàu sức sống. Từ chỗ nép mình lặng im dưới vỏ cành bàng, mầm non dõi theo từng biến đổi của đất trời, rồi bật dậy khoác áo xanh biếc khi xuân về. Đọc những câu thơ ấy, em cảm nhận được sự kì diệu của thiên nhiên, sự hồi sinh mạnh mẽ của sự sống sau mùa đông lạnh giá. Mầm non không chỉ là một chi tiết miêu tả, mà còn gợi cho em niềm tin và hi vọng: dù trong hoàn cảnh khó khăn, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, chúng ta sẽ có ngày vươn lên, tỏa sáng. Hình ảnh mầm non vì thế để lại trong em một ấn tượng sâu sắc, vừa giản dị vừa giàu ý nghĩa nhân sinh.
C2. bài làmTrong cuộc sống, ai cũng có một người thân yêu để gửi gắm tình cảm. Với em, người em yêu quý nhất chính là mẹ. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là chỗ dựa tinh thần vững chắc trong mọi bước đường đời.
Mẹ em là một người phụ nữ giản dị, hiền hậu. Dáng người nhỏ bé nhưng đôi bàn tay lúc nào cũng tất bật với công việc. Mỗi sáng, mẹ dậy sớm chuẩn bị bữa ăn cho cả nhà, rồi lại tất tả đi làm. Tối về, mẹ vẫn dành thời gian hỏi han việc học của em, dù đôi mắt đã thấm mệt. Em nhớ những ngày ốm sốt, mẹ thức trắng đêm bên giường, lo lắng từng hơi thở của em. Tình thương của mẹ âm thầm mà lớn lao, như ngọn lửa sưởi ấm cả gia đình.
Điều em cảm phục nhất ở mẹ là sự hi sinh và nghị lực. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, mẹ luôn lạc quan, động viên mọi người cố gắng. Mẹ dạy em biết sống trung thực, biết yêu thương và chia sẻ. Mỗi lời khuyên của mẹ đều giản dị nhưng thấm thía, giúp em trưởng thành hơn từng ngày.
Em yêu mẹ không chỉ vì những việc mẹ làm cho em, mà còn vì tấm lòng bao dung, nhân hậu của mẹ. Mẹ là nguồn động lực để em phấn đấu học tập, là hình mẫu để em noi theo. Em mong mình sẽ luôn là niềm vui, là niềm tự hào của mẹ.
Tình yêu dành cho mẹ là tình cảm thiêng liêng nhất trong đời em. Dù sau này đi đâu, làm gì, em vẫn sẽ nhớ về mẹ với tất cả sự biết ơn và yêu thương.
C1. Thể thơ của văn bản là thơ tự do
C2. - vần chân, vần liền : " đỏ - nhỏ "
- nhịp điệu : nhịp 2/3 , 3/2
C3. - Chủ đề: Ca ngợi sức sống mùa xuân và vẻ đẹp hồi sinh của thiên nhiên, qua hình tượng mầm non bừng dậy khi xuân tới.
- Căn cứ: Chuỗi hình ảnh chuyển mùa
C4. - Nhan đề “Mầm non” rất phù hợp với nội dung bài thơ bởi vì: trung tâm của toàn bài, xuất hiện từ đầu đến cuối, gắn với sự chuyển biến của thiên nhiên khi xuân về.
C5. - Thông điệp: Hãy nuôi dưỡng hi vọng và kiên nhẫn chờ “mùa xuân” của đời mình; khi thời cơ đến, mạnh dạn bứt phá để vươn lên.
- Lí giải: Mầm non âm thầm tích tụ trong giá lạnh, đến lúc xuân về liền bật vỏ, khoác màu xanh biếc - giống con người: biết chuẩn bị, không nản trước khó khăn, nắm thời điểm để tỏa sáng. Sự bền bỉ và đúng thời điểm biến tiềm năng thành sức sống mới.
Trong nền văn học hiện thực Việt Nam giai đoạn 1930–1945, Nam Cao là một nhà văn xuất sắc với những trang viết thấm đẫm tinh thần nhân đạo. Một trong những nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc nhất chính là Chí Phèo trong truyện ngắn cùng tên. Đây là hình tượng điển hình cho bi kịch của người nông dân bị tha hóa, đồng thời cũng là tiếng kêu thương xót cho quyền làm người.
Chí Phèo vốn là một anh nông dân hiền lành, từng có ước mơ giản dị về một mái ấm nhỏ bé. Nhưng xã hội bất công đã đẩy anh vào con đường tù tội, rồi trở về làng Vũ Đại với hình ảnh “cái đầu trọc lốc, cái răng cạo trắng hớn, cái mặt đen mà rất câng câng”. Từ một con người lương thiện, Chí bị biến thành “con quỷ dữ của làng Vũ Đại”, chuyên rạch mặt ăn vạ, chửi đời, chửi người. Đó là bi kịch của sự tha hóa: con người bị tước đoạt cả nhân hình lẫn nhân tính.
Thế nhưng, Nam Cao không chỉ khắc họa một kẻ lưu manh. Trong sâu thẳm tâm hồn Chí vẫn còn khát vọng được làm người lương thiện. Cuộc gặp gỡ với Thị Nở đã đánh thức phần người ấy. Bát cháo hành giản dị nhưng chan chứa tình thương đã khiến Chí lần đầu tiên thấy mình được quan tâm, được sống như một con người đúng nghĩa. Anh khao khát có một gia đình, được hòa nhập với cộng đồng. Nhưng xã hội tàn nhẫn đã từ chối anh: Thị Nở nghe lời bà cô, quay lưng bỏ đi. Chí Phèo tuyệt vọng, uống rượu rồi cầm dao đến nhà Bá Kiến, giết chết kẻ đã đẩy mình vào bước đường cùng, và tự kết liễu đời mình. Cái chết ấy vừa dữ dội vừa bi thương, là tiếng kêu đau đớn cho số phận người nông dân bị chà đạp.
Qua nhân vật Chí Phèo, Nam Cao đã dựng nên một hình tượng nghệ thuật độc đáo: vừa hiện thực, vừa nhân đạo. Nhà văn phơi bày sự tàn nhẫn của xã hội phong kiến, đồng thời khẳng định khát vọng sống lương thiện của con người. Chí Phèo trở thành biểu tượng cho bi kịch bị cự tuyệt quyền làm người, nhưng cũng là minh chứng rằng trong tận cùng tha hóa, con người vẫn khao khát được sống tử tế.
Nhân vật Chí Phèo vì thế để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Anh vừa khiến ta xót xa, vừa khiến ta trăn trở: làm thế nào để mỗi con người đều được sống đúng với phẩm giá của mình. Đó chính là giá trị nhân văn bất diệt mà Nam Cao gửi gắm qua hình tượng Chí Phèo.
c1. Thể loại của văn bản trên tùy bút
C2. “Nghệ thuật” ăn quà : Ăn đúng giờ và chọn đúng người bán sành nghề, tinh tế trong cách thưởng thức từng món.
C3. biện pháp tu từ : so sánh
so sánh ở: “sáng như nước”; “ngọt như đường phèn”
tác dụng. - làm cho câu văn sinh động hấp dẫn hơn con dao sắc bén, sạch sẽ, động tác cắt khéo léo
- tình yêu, sự trân trọng tinh tế với hàng quà Hà Nội.
C4. Chủ đề của văn bản trên là: Ca ngợi vẻ đẹp tinh tế, phong vị riêng của hàng quà Hà Nội, qua đó thể hiện tình yêu tha thiết với quê hương và văn hóa đô thị
C5. Cái tôi trữ tình của tác giả được thể hiện trong văn bản trên là :Nhẹ nhàng, tinh tế, giàu cảm xúc; quan sát sành điệu, nhớ thương và trân trọng từng món quà, từng tiếng rao, bộc lộ tình yêu Hà Nội chân thành mà sâu lắng.
C6.Suy nghĩ về sự gắn bó với quê hương: Quê hương đôi khi hiện lên từ những điều nhỏ bé: một tiếng rao, mùi hành phi, miếng xôi nóng. Khi ta biết yêu và giữ gìn những nét văn hóa như hàng quà Hà Nội, ta đang nối dài ký ức và bản sắc của nơi mình thuộc về. Sự gắn bó không chỉ là lời nói, mà là thái độ trân trọng, học hỏi, và góp phần bảo tồn những giá trị đẹp. Mỗi người, dù đi đâu, vẫn có thể mang theo một “hương vị” quê nhà trong cách sống tử tế, tinh tế. Chính tình yêu ấy khiến chúng ta trách nhiệm hơn với cộng đồng và tự hào hơn về nguồn cội.