Trần Thảo Uyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Thảo Uyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong cuộc sống của mỗi con người, ngoài tình cảm gia đình thì tình bạn cũng là một trong những mối quan hệ vô cùng quan trọng. Bạn bè không chỉ là những người cùng học tập, vui chơi mà còn là chỗ dựa tinh thần, cùng ta chia sẻ niềm vui và nỗi buồn. Chính vì vậy, có thể khẳng định rằng cuộc sống không thể thiếu vắng tình bạn.

Trước hết, tình bạn giúp con người có thêm niềm vui và sự sẻ chia trong cuộc sống. Không ai có thể sống hoàn toàn một mình mà không cần đến sự đồng hành của người khác. Bạn bè là những người có thể lắng nghe ta tâm sự, chia sẻ những khó khăn, áp lực trong học tập hay cuộc sống. Khi buồn bã hay thất bại, một lời động viên từ bạn bè cũng có thể giúp chúng ta cảm thấy nhẹ nhõm và có thêm động lực để cố gắng. Ngược lại, khi có niềm vui, việc được chia sẻ với bạn bè sẽ khiến niềm vui ấy trở nên trọn vẹn hơn.

Không chỉ mang lại niềm vui, tình bạn còn giúp con người hoàn thiện bản thân. Một người bạn tốt không chỉ luôn ở bên khi ta vui vẻ mà còn thẳng thắn góp ý khi ta mắc sai lầm. Nhờ những lời khuyên chân thành đó, chúng ta có thể nhận ra khuyết điểm của mình và cố gắng thay đổi để trở nên tốt hơn. Trong thực tế, nhiều người đã thành công nhờ có những người bạn luôn bên cạnh động viên và giúp đỡ. Chẳng hạn, trong học tập, bạn bè thường cùng nhau trao đổi bài vở, giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn. Nhờ vậy, mỗi người đều có cơ hội tiến bộ và đạt được kết quả tốt hơn.

Bên cạnh đó, tình bạn còn góp phần tạo nên những kỷ niệm đẹp và ý nghĩa trong cuộc đời. Đặc biệt trong thời học sinh, bạn bè là những người cùng ta trải qua những năm tháng đáng nhớ: cùng học bài, cùng tham gia các hoạt động của trường lớp, cùng chia sẻ những ước mơ và dự định cho tương lai. Những kỷ niệm ấy sẽ trở thành hành trang quý giá theo ta suốt cuộc đời.

Thực tế cuộc sống cũng cho thấy nhiều tấm gương về tình bạn đẹp. Chẳng hạn, trong lịch sử Việt Nam, tình bạn giữa Nguyễn Khuyến và Dương Khuê là một tình bạn sâu sắc và chân thành. Khi Dương Khuê qua đời, Nguyễn Khuyến đã viết bài thơ “Khóc Dương Khuê” với những lời lẽ đầy xúc động, thể hiện nỗi đau và sự trân trọng đối với người bạn tri kỷ của mình. Điều đó cho thấy tình bạn chân thành có thể gắn bó và để lại dấu ấn sâu đậm trong cuộc đời mỗi con người.

Tuy nhiên, để có được tình bạn đẹp, mỗi người cần biết sống chân thành, tôn trọng và giúp đỡ lẫn nhau. Tình bạn không thể tồn tại nếu thiếu sự tin tưởng và thấu hiểu. Vì vậy, chúng ta cần biết trân trọng những người bạn tốt và luôn giữ gìn tình bạn bằng sự chân thành của mình.

Tóm lại, tình bạn là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của con người. Nó mang đến niềm vui, sự sẻ chia, giúp con người hoàn thiện bản thân và tạo nên những kỷ niệm đáng quý. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết trân trọng và vun đắp những tình bạn chân thành để cuộc sống trở nên ý nghĩa và tốt đẹp hơn.

Sự khác biệt là:

  • Bác nông dân suy nghĩ tiêu cực và nhanh chóng bỏ cuộc. Ông cho rằng con lừa đã già, không đáng để cứu nên quyết định lấp giếng, chấp nhận bỏ mặc con lừa.
  • Con lừa lại có hành động tích cực và kiên trì. Khi đất bị đổ xuống lưng, nó không tuyệt vọng mà lắc đất xuống rồi bước lên cao hơn để tìm cách thoát ra khỏi giếng.

Qua đó cho thấy bác nông dân chọn cách từ bỏ, còn con lừa thì cố gắng vượt qua khó khăn để tự cứu mình.

Bài học em rút ra từ câu chuyện là: trong cuộc sống, khi gặp khó khăn hay nghịch cảnh, chúng ta không nên bỏ cuộc mà cần biết biến khó khăn thành cơ hội để vươn lên. Giống như con lừa trong câu chuyện, dù bị đất đổ xuống nhưng nó không tuyệt vọng, mà lắc đất xuống và bước lên cao hơn. Vì vậy, mỗi người cần có ý chí, kiên trì và suy nghĩ tích cực để vượt qua thử thách và tiến lên phía trước.

Q1: Last night, I didn't order milkshake because I wasn't thirsty.

Q2: How much time do you spend to do your math homework each day?

Q3: Eating fruits and vegetables is the healthiest way to stay fit.

Q1: I fancy taking part in a clean-up event this month.

Q2: The bookshelves are the same height as the windows.

Q3: Why don’t we collect old plastic bottles and paper in our school?

Q4: My friends go to the studio to practice dancing, and I do too.

Q1: We plant trees in the community garden a month ago together.

Q2: Her voice is as beautiful as a fairy from a melody.

Q3: We have a school assembly in the school yard on Monday.

Câu 1:

Hình ảnh mầm non trong bài thơ Mầm non của Võ Quảng để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp. Mầm non nhỏ bé, lặng im giữa cảnh vật cuối đông lạnh lẽo nhưng không hề yếu ớt mà âm thầm tích tụ sức sống. Chỉ chờ tiếng chim báo xuân, mầm non liền bật vỏ, vươn lên khoác màu xanh biếc. Hình ảnh ấy gợi cho em niềm tin và hi vọng vào sự sống. Mầm non giống như con người trong cuộc đời: dù có lúc khó khăn, lặng lẽ, chỉ cần kiên trì và tin tưởng, ta sẽ có ngày được trưởng thành và tỏa sáng.

Câu 2:

Bài thơ con cò của nhà thơ Chế Lan Viên có viết:

 “ Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con”

Hai câu thơ như lời nhắc nhở dịu dàng về tình mẫu tử – thứ tình cảm thiêng liêng, bất biến và bền bỉ theo năm tháng. Với tôi, tình yêu của mẹ giống như một dòng suối ngọt ngào, âm thầm chảy qua đời, nuôi dưỡng tâm hồn tôi lớn lên từng ngày. Tôi luôn cảm thấy mình là người may mắn khi được sống trong vòng tay yêu thương bao la của mẹ.

      Mẹ tôi năm nay gần bốn mươi tuổi. Dáng người mẹ thon gọn như người thường xuyên vận động, nên bước đi của mẹ lúc nào cũng nhanh nhẹn và đầy năng lượng. Mẹ không phải người nổi bật nhất khi đứng giữa đám đông, nhưng với tôi, mẹ luôn đẹp theo một cách rất riêng. Làn da mẹ trắng hồng, mịn màng dù mẹ phải làm việc vất vả mỗi ngày. Tôi nhớ nhất đôi mắt của mẹ – đôi mắt đen láy, long lanh và sâu thẳm. Khi mẹ cười, đôi mắt ấy cong cong đầy hiền hậu; khi mẹ mệt, nó lại đượm chút lo âu khiến tôi thương mẹ vô cùng. Có lúc mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tự hào, nhưng cũng có lúc tôi thấy trong đó là biết bao nỗi bận lòng mà mẹ chẳng bao giờ nói ra.

         Mẹ giản dị trong cách ăn mặc, chỉ thích những bộ quần áo nhẹ nhàng, thoải mái. Nhưng chính sự giản dị ấy lại làm mẹ trở nên gần gũi và ấm áp hơn. Mẹ không bao giờ dùng những lời nói to tiếng hay gắt gỏng, dù đôi khi công việc và cuộc sống khiến mẹ mệt nhoài. Mẹ luôn nhẹ nhàng với tôi bằng giọng nói ấm áp, mỗi lời của mẹ như làm tan đi mọi buồn bực trong ngày của tôi.

      Ở mẹ có rất nhiều đức tính đáng quý. Mẹ kiên nhẫn, tỉ mỉ và hiền dịu. Dù tôi đôi lúc bướng bỉnh, chưa biết nghe lời, mẹ vẫn bình tĩnh giải thích cho tôi hiểu. Mẹ bao dung, sẵn sàng bỏ qua lỗi lầm để tôi có cơ hội sửa sai. Tôi vẫn nhớ những tối mẹ ngồi bên cạnh dạy tôi học, kiên trì hướng dẫn từng phép toán, từng câu văn. Có những lúc tôi nản lòng và muốn bỏ cuộc, nhưng mẹ đã động viên, nhẹ nhàng xoa đầu và nói: “Cố lên con, chỉ cần con kiên trì thì việc gì cũng làm được.”

     Không chỉ là người mẹ tận tụy, mẹ còn là người thầy đầu tiên của tôi trong cuộc sống. Mẹ dạy tôi biết cách lắng nghe người khác, biết quan tâm và chia sẻ. Mẹ nói: “Khi con biết chia sẻ, con sẽ thấy lòng mình nhẹ hơn.” Tôi vẫn luôn ghi nhớ câu nói ấy, vì chính mẹ đã là người luôn sẵn sàng lắng nghe mọi niềm vui, nỗi buồn của tôi.

Tôi biết ơn mẹ vô cùng. Biết ơn vì mẹ đã dành cho tôi tình yêu thương vô điều kiện; vì mẹ đã hy sinh thời gian, sức lực để nuôi dưỡng và dạy dỗ tôi; vì mẹ đã cho tôi chỗ dựa vững chắc nhất để tôi trưởng thành mỗi ngày. Tôi chỉ mong rằng sau này, khi lớn lên, tôi có thể chăm sóc mẹ và đem lại cho mẹ niềm vui giống như những gì mẹ đã dành cho tôi.

Câu 1.
-Văn bản được viết theo thể thơ năm chữ.
-Mỗi dòng thơ có 5 tiếng, nhịp điệu đều đặn, phù hợp với cách ngắt nhịp linh hoạt của thơ năm chữ; số dòng trong mỗi khổ không cố định.


Câu 2.
Khổ thơ đầu tiên gieo vần chân, chủ yếu là vần liền: bàng – vàng; đỏ – nhỏ; im – dim…, tạo âm điệu êm dịu, nhẹ nhàng, phù hợp với hình ảnh mầm non còn “nằm nép lặng im”.


Câu 3.
Chủ đề của bài thơ: Ca ngợi sự sống mới nảy mầm và sức trỗi dậy của thiên nhiên khi mùa xuân đến, đồng thời thể hiện niềm tin vào sự lớn lên, thức dậy của mầm sống.
- Hình ảnh trung tâm là mầm non từ trạng thái im lìm đến bật vỏ vươn lên khi nghe tiếng chim báo xuân; không gian chuyển từ tĩnh lặng, trơ trụi sang rộn ràng, xanh biếc.


Câu 4.
Nhan đề “Mầm non” hoàn toàn phù hợp với nội dung bài thơ.
: Mầm non là hình ảnh xuyên suốt, giữ vai trò trung tâm, vừa tả thực (mầm cây) vừa mang ý nghĩa biểu tượng cho sự sống, khởi đầu và hi vọng.


Câu 5.
Hình ảnh mầm non gợi ra cho em thông điệp: Hãy kiên nhẫn, nuôi dưỡng niềm tin và chờ đúng thời điểm để vươn lên; khi điều kiện chín muồi, sự sống và khát vọng sẽ bừng nở. Vì mầm non ban đầu lặng im giữa rét mưa, hoang vắng, nhưng khi mùa xuân đến, nó lập tức bật vỏ, khoác áo xanh. Con người cũng vậy: cần bền bỉ tích lũy, không nản lòng trước khó khăn, để khi cơ hội đến có thể mạnh mẽ phát triển và khẳng định mình.

Câu 1.
Văn bản thuộc thể loại tùy bút

Câu 2.
Theo tác giả, “nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội là ăn đúng giờ và chọn đúng người bán, biết thưởng thức món quà trong không gian, thời điểm phù hợp.

Câu 3.
Câu văn sử dụng biện pháp so sánh :

“sáng - nước; ngọt - đường phèn”
* Tác dụng:

- Làm cho câu thơ trở nên sinh động, hấp dẫn, tăng sức gợi hình, gợi cảm.

- Làm nổi bật sự tinh sạch, khéo léo và hấp dẫn của thao tác cắt, gợi cảm giác ngon miệng, tinh tế của quà Hà Nội.

- Thể hiện tình yêu, sự trân trọng mà tác giả dành cho những món quà và người làm ra nó.

Câu 4.
Chủ đề của văn bản là:

Vẻ đẹp văn hóa ẩm thực quà rong Hà Nội và tình yêu, sự trân trọng của tác giả đối với nếp sống Hà Nội xưa.

Câu 5.
Cái tôi trữ tình của tác giả tinh tế, am hiểu, giàu cảm xúc, yêu Hà Nội sâu sắc. thể hiện qua quan sát tỉ mỉ, giọng văn nhẹ nhàng, nâng niu những điều bình dị.

Câu 6.
Tình yêu quà ăn Hà Nội cho thấy mỗi người luôn có sự gắn bó sâu nặng với quê hương từ những điều rất nhỏ bé, đời thường. Chính hương vị quen thuộc, nếp sinh hoạt giản dị đã nuôi dưỡng ký ức và cảm xúc con người. Quê hương không chỉ là nơi chốn, mà còn là mùi vị, thói quen, và những con người thân thương. Khi xa quê, ta mới thấy những điều bình dị ấy đáng quý biết bao. Vì thế, yêu quê hương là biết trân trọng và giữ gìn những giá trị thân quen của nơi mình sinh ra.

Nhân vật Hùng trong tác phẩm “Đi tìm việc tốt” của Phong Thu là nhân vật để lại trong em nhiều ấn tượng về sự ngây thơ, lòng nhân hậu và tinh thần trách nhiệm với những việc được giao.

       Câu chuyện diễn ra vào một buổi sáng chủ nhật, Hùng nhận được một  bài tập về làm việc tốt từ cô giáo. Bài tập này thôi thúc Hùng xuất phát đi tìm việc tốt để làm và báo cáo với cô giáo. Chính hành trình “đi tìm việc tốt” ấy giúp người đọc nhận ra những phẩm chất đáng quý của Hùng.

        Về ngoại hình, Hùng hiện lên là một cậu bé dễ thương, gần gũi và rất hồn nhiên. Điều đó được thể hiện rõ nhất trong cảnh Hùng nhóm bếp đun nước cho bố. Khói làm mắt cay xè, bàn tay nhọ nhem bôi lên mặt khiến “nhọ cả mặt”, trông Hùng buồn cười mà đáng yêu vô cùng. Những chi tiết ấy tạo nên hình ảnh một cậu bé nhỏ nhắn, vụng về nhưng chân thành và chăm chỉ.

      Không chỉ dễ thương về vẻ ngoài, Hùng còn có nhiều phẩm chất đáng quý. Trước hết, Hùng là một đứa trẻ chăm chỉ và có trách nhiệm. Từ sáng sớm, em đã tất tả đi tìm việc để làm. Khi không quét được nhà, em lại tìm đến trông em bé nhà bác Cảnh, rồi đứng cả buổi ngoài phố chờ xem có ai ngã để giúp đỡ. Dù việc tốt chưa đến như mong muốn, nhưng sự kiên trì của Hùng thể hiện một ý thức trách nhiệm rất đáng trân trọng.

      Hùng cũng là một cậu bé có tấm lòng nhân hậu, luôn nghĩ đến việc giúp đỡ người khác. Khi gặp bác nông dân bối rối vì tìm không thấy địa chỉ, Hùng lập tức chạy đi kiểm tra và dẫn bác đến đúng nhà cần tìm. Hành động nhỏ nhưng chân thành ấy chính là một việc tốt thật sự, thể hiện trái tim giàu yêu thương và sự nhanh nhẹn của em.

         Bên cạnh đó, Hùng còn là đứa trẻ hết sức thật thà. Khi cô giáo hỏi đã làm được bao nhiêu việc tốt, Hùng lo lắng thú nhận rằng mình “chưa làm được việc nào”, dù thực tế em đã làm được nhiều việc ý nghĩa. Hùng không bao giờ muốn nói dối, không muốn kể những điều mình chưa làm. Sự chân thật và khiêm tốn ấy khiến em càng trở nên đáng quý.

    Một phẩm chất khác cũng rất nổi bật ở Hùng là sự chu đáo và hiếu thảo. Khi thấy ấm nước trong nhà nguội ngắt, em liền nghĩ đến bố “hay uống nước nóng” và tự mình nhóm bếp đun lại. Dù khói cay mắt, mặt mũi lem nhem, Hùng vẫn kiên trì hoàn thành công việc. Điều đó chứng tỏ em biết quan tâm đến người thân và muốn đỡ đần gia đình bằng những việc nhỏ nhất.

       Qua nhân vật Hùng, tác giả muốn gửi gắm một thông điệp giản dị mà sâu sắc: việc tốt không phải lúc nào cũng phải tìm kiếm xa xôi; đôi khi chúng đến từ những hành động bình thường, xuất phát từ tấm lòng chân thành. Nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật của tác giả rất tự nhiên, qua độc thoại nội tâm, hành động và đối thoại, giúp người đọc cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp của một cậu bé ngoan ngoãn, trong sáng.

        Khép lại trang truyện, hình ảnh nhân vật Hùng với suy nghĩ và hành động ngây thơ ,hồn nhiên luôn in sâu trong tâm trí bạn đọc để nhắc nhở chúng ta mỗi ngày hãy làm những việc ý nghĩa. Chính vì lẽ đó mà tác phẩm vượt qua sự băng hoại của thời gian, sống mãi trong lòng bạn đọc.