Trần Hoàng Lâm
Giới thiệu về bản thân
Những năm tháng Tiểu học luôn là quãng thời gian đầy ắp những kỉ niệm hồn nhiên, nhưng dấu ấn sâu đậm nhất trong lòng em chính là lần đầu tiên em được đứng trên bục nhận giải thưởng. Đó là năm em học lớp Ba, trong cuộc thi giải Toán qua mạng cấp trường.
Trước cuộc thi một tuần, em đã dành mọi buổi chiều để ôn luyện. Môn Toán vốn là sở trường, nhưng cảm giác tham gia một cuộc thi nghiêm túc khiến em vừa háo hức vừa lo lắng. Cô giáo chủ nhiệm đã động viên em rất nhiều, khích lệ rằng điều quan trọng là phải tự tin và cố gắng hết sức. Em luyện giải các đề năm trước, thậm chí có hôm còn quên cả giờ ăn tối.Ngày thi diễn ra trong không khí căng thẳng nhưng cũng rất sôi nổi. Em ngồi trước màn hình máy tính, tim đập thình thịch. Ba mươi câu hỏi trong vòng ba mươi phút là một thử thách thực sự. Có những bài toán em phải nháp đi nháp lại, có những câu hỏi mẹo khiến em phải suy nghĩ thật kĩ. Khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, em thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám chắc về kết quả.Một tuần sau, buổi chào cờ sáng thứ Hai trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết. Cô hiệu trưởng trịnh trọng đọc danh sách các học sinh đạt giải. Đến phần của khối Ba, sau khi công bố hai giải Vàng và Bạc, em nghe thấy tên mình được xướng lên: "Giải Ba, em Trần Hoàng Lâm, lớp 3A1". Khoảnh khắc ấy, cả người em như được tiếp thêm một luồng điện.Em bước lên bục, hơi run rẩy. Cô giáo đeo chiếc huy chương đồng lạnh lạnh vào cổ em. Chiếc huy chương tuy nhỏ nhưng lấp lánh dưới ánh nắng sớm, mang một trọng lượng lớn lao đối với một cô bé lớp Ba. Em ngước nhìn xuống, thấy cô giáo chủ nhiệm cười rạng rỡ, bố mẹ em đứng dưới hàng ghế phụ huynh vỗ tay thật to, và ánh mắt ngưỡng mộ của các bạn.
Kỉ niệm về chiếc huy chương đồng ấy đã dạy em bài học đầu tiên về sự nỗ lực và thành quả. Nó không chỉ là một giải thưởng mà còn là minh chứng cho việc sự chăm chỉ sẽ luôn được đền đáp xứng đáng. Đó mãi mãi là một kí ức đẹp đẽ, một nguồn động lực để em tiếp tục cố gắng trong những chặng đường học tập tiếp theo.
Những năm tháng Tiểu học luôn là quãng thời gian đầy ắp những kỉ niệm hồn nhiên, nhưng dấu ấn sâu đậm nhất trong lòng em chính là lần đầu tiên em được đứng trên bục nhận giải thưởng. Đó là năm em học lớp Ba, trong cuộc thi giải Toán qua mạng cấp trường.
Trước cuộc thi một tuần, em đã dành mọi buổi chiều để ôn luyện. Môn Toán vốn là sở trường, nhưng cảm giác tham gia một cuộc thi nghiêm túc khiến em vừa háo hức vừa lo lắng. Cô giáo chủ nhiệm đã động viên em rất nhiều, khích lệ rằng điều quan trọng là phải tự tin và cố gắng hết sức. Em luyện giải các đề năm trước, thậm chí có hôm còn quên cả giờ ăn tối.Ngày thi diễn ra trong không khí căng thẳng nhưng cũng rất sôi nổi. Em ngồi trước màn hình máy tính, tim đập thình thịch. Ba mươi câu hỏi trong vòng ba mươi phút là một thử thách thực sự. Có những bài toán em phải nháp đi nháp lại, có những câu hỏi mẹo khiến em phải suy nghĩ thật kĩ. Khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, em thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám chắc về kết quả.Một tuần sau, buổi chào cờ sáng thứ Hai trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết. Cô hiệu trưởng trịnh trọng đọc danh sách các học sinh đạt giải. Đến phần của khối Ba, sau khi công bố hai giải Vàng và Bạc, em nghe thấy tên mình được xướng lên: "Giải Ba, em Trần Hoàng Lâm, lớp 3A1". Khoảnh khắc ấy, cả người em như được tiếp thêm một luồng điện.Em bước lên bục, hơi run rẩy. Cô giáo đeo chiếc huy chương đồng lạnh lạnh vào cổ em. Chiếc huy chương tuy nhỏ nhưng lấp lánh dưới ánh nắng sớm, mang một trọng lượng lớn lao đối với một cô bé lớp Ba. Em ngước nhìn xuống, thấy cô giáo chủ nhiệm cười rạng rỡ, bố mẹ em đứng dưới hàng ghế phụ huynh vỗ tay thật to, và ánh mắt ngưỡng mộ của các bạn.
Kỉ niệm về chiếc huy chương đồng ấy đã dạy em bài học đầu tiên về sự nỗ lực và thành quả. Nó không chỉ là một giải thưởng mà còn là minh chứng cho việc sự chăm chỉ sẽ luôn được đền đáp xứng đáng. Đó mãi mãi là một kí ức đẹp đẽ, một nguồn động lực để em tiếp tục cố gắng trong những chặng đường học tập tiếp theo.
Những năm tháng Tiểu học luôn là quãng thời gian đầy ắp những kỉ niệm hồn nhiên, nhưng dấu ấn sâu đậm nhất trong lòng em chính là lần đầu tiên em được đứng trên bục nhận giải thưởng. Đó là năm em học lớp Ba, trong cuộc thi giải Toán qua mạng cấp trường.
Trước cuộc thi một tuần, em đã dành mọi buổi chiều để ôn luyện. Môn Toán vốn là sở trường, nhưng cảm giác tham gia một cuộc thi nghiêm túc khiến em vừa háo hức vừa lo lắng. Cô giáo chủ nhiệm đã động viên em rất nhiều, khích lệ rằng điều quan trọng là phải tự tin và cố gắng hết sức. Em luyện giải các đề năm trước, thậm chí có hôm còn quên cả giờ ăn tối.Ngày thi diễn ra trong không khí căng thẳng nhưng cũng rất sôi nổi. Em ngồi trước màn hình máy tính, tim đập thình thịch. Ba mươi câu hỏi trong vòng ba mươi phút là một thử thách thực sự. Có những bài toán em phải nháp đi nháp lại, có những câu hỏi mẹo khiến em phải suy nghĩ thật kĩ. Khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, em thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám chắc về kết quả.Một tuần sau, buổi chào cờ sáng thứ Hai trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết. Cô hiệu trưởng trịnh trọng đọc danh sách các học sinh đạt giải. Đến phần của khối Ba, sau khi công bố hai giải Vàng và Bạc, em nghe thấy tên mình được xướng lên: "Giải Ba, em Trần Hoàng Lâm, lớp 3A1". Khoảnh khắc ấy, cả người em như được tiếp thêm một luồng điện.Em bước lên bục, hơi run rẩy. Cô giáo đeo chiếc huy chương đồng lạnh lạnh vào cổ em. Chiếc huy chương tuy nhỏ nhưng lấp lánh dưới ánh nắng sớm, mang một trọng lượng lớn lao đối với một cô bé lớp Ba. Em ngước nhìn xuống, thấy cô giáo chủ nhiệm cười rạng rỡ, bố mẹ em đứng dưới hàng ghế phụ huynh vỗ tay thật to, và ánh mắt ngưỡng mộ của các bạn.
Kỉ niệm về chiếc huy chương đồng ấy đã dạy em bài học đầu tiên về sự nỗ lực và thành quả. Nó không chỉ là một giải thưởng mà còn là minh chứng cho việc sự chăm chỉ sẽ luôn được đền đáp xứng đáng. Đó mãi mãi là một kí ức đẹp đẽ, một nguồn động lực để em tiếp tục cố gắng trong những chặng đường học tập tiếp theo.
Những năm tháng Tiểu học luôn là quãng thời gian đầy ắp những kỉ niệm hồn nhiên, nhưng dấu ấn sâu đậm nhất trong lòng em chính là lần đầu tiên em được đứng trên bục nhận giải thưởng. Đó là năm em học lớp Ba, trong cuộc thi giải Toán qua mạng cấp trường.
Trước cuộc thi một tuần, em đã dành mọi buổi chiều để ôn luyện. Môn Toán vốn là sở trường, nhưng cảm giác tham gia một cuộc thi nghiêm túc khiến em vừa háo hức vừa lo lắng. Cô giáo chủ nhiệm đã động viên em rất nhiều, khích lệ rằng điều quan trọng là phải tự tin và cố gắng hết sức. Em luyện giải các đề năm trước, thậm chí có hôm còn quên cả giờ ăn tối.Ngày thi diễn ra trong không khí căng thẳng nhưng cũng rất sôi nổi. Em ngồi trước màn hình máy tính, tim đập thình thịch. Ba mươi câu hỏi trong vòng ba mươi phút là một thử thách thực sự. Có những bài toán em phải nháp đi nháp lại, có những câu hỏi mẹo khiến em phải suy nghĩ thật kĩ. Khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, em thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám chắc về kết quả.Một tuần sau, buổi chào cờ sáng thứ Hai trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết. Cô hiệu trưởng trịnh trọng đọc danh sách các học sinh đạt giải. Đến phần của khối Ba, sau khi công bố hai giải Vàng và Bạc, em nghe thấy tên mình được xướng lên: "Giải Ba, em Trần Hoàng Lâm, lớp 3A1". Khoảnh khắc ấy, cả người em như được tiếp thêm một luồng điện.Em bước lên bục, hơi run rẩy. Cô giáo đeo chiếc huy chương đồng lạnh lạnh vào cổ em. Chiếc huy chương tuy nhỏ nhưng lấp lánh dưới ánh nắng sớm, mang một trọng lượng lớn lao đối với một cô bé lớp Ba. Em ngước nhìn xuống, thấy cô giáo chủ nhiệm cười rạng rỡ, bố mẹ em đứng dưới hàng ghế phụ huynh vỗ tay thật to, và ánh mắt ngưỡng mộ của các bạn.
Kỉ niệm về chiếc huy chương đồng ấy đã dạy em bài học đầu tiên về sự nỗ lực và thành quả. Nó không chỉ là một giải thưởng mà còn là minh chứng cho việc sự chăm chỉ sẽ luôn được đền đáp xứng đáng. Đó mãi mãi là một kí ức đẹp đẽ, một nguồn động lực để em tiếp tục cố gắng trong những chặng đường học tập tiếp theo.