Hoàng Mai Hân
Giới thiệu về bản thân
Những năm tháng học ở Tiểu học em đã trải qua rất nhiều kỷ niệm vui cũng có, buồn cũng có. Trong đó, kỷ niệm khiến em nhớ nhất là Chuyến đi thăm lăng Bác vào năm lớp 4, nó để lại cho em rất nhiều cảm xúc vui vẻ với bạn bè.
Trước đó, vào những tuần ôn thi cuối kì 2, chúng em biết được nhà trường chuẩn bị cho học sinh đi thăm Lăng Bác. Lúc đó, lòng em vui lắm bởi chưa bao giờ em được đi 1 chuyến đi cùng các bạn và thầy cô. Theo lịch trình thì sau chuyến đi này, chúng em sẽ thi cuối học kì 2 ,nên nhà trường định đổi thành thi xong thì mới đi nên chúng em hơi hụt hẫng, nhưng sau đó cô giáo thông báo lại rằng sẽ đi trước khi thi nên cả lớp em nhảy cẫng lên, và chuyến đi này mỗi người đóng khoảng 300 000 đồng để đi nên cả phụ huynh và học sinh đều đi.
Vèo cái đã đến ngày đi, hôm đó 3 giờ sáng là phải có mặt tại điểm xe để đi, lúc đó em thấy chẳng ai buồn ngủ cả, bởi sự háo hức đã lấn áp đi cái buồn ngủ của mọi người rồi. Vừa đến chúng em đã được phát cho 1 cái bánh mì xúc xích nhưng em chỉ ăn 1 nửa. Đoàn lớp em rất đông bởi mỗi bạn học sinh lại có 1 đến 2 phụ huynh theo cùng hoặc cả anh trai, chị gái luôn và chuyến đi này lại còn được mang điện thoại nữa.
Sau khi đã đến đủ và lên xe, thì xe em bắt đầu xuất phát vào khoảng 3 giờ 30 phút. Anh hướng dẫn viên của lớp em chuyến đi này là anh Thắng , anh ấy rất thân thiện và hài hước. Vào chặng đầu tiên, lúc đó trời còn tối om nên em không quan sát được nhiều, chỉ biết nhắm mắt chút xíu nhưng không ngủ được. Ở trên xe lúc đó thì im bặt bởi trời còn tối và các bạn phải dậy sớm nên hơi buồn ngủ rồi.
Đến chặng 2, lúc đó vào khoảng 5,6 giờ sáng, mọi người vẫn nằm ngủ và chưa ai dậy, em thì ngắm ra ngoài chứ không ngủ. Nhưng khi trời đã sáng thì cả lớp dần trở nên sôi động hơn bởi đoàn xe đã bật nhạc lên đánh thức mọi người và anh hướng dẫn viên đã bắt đầu giới thiệu về chuyến đi và khuấy đảo cả xe bằng những trò chơi vui nhộn. Anh ấy đã cho cả lớp chơi 1 trò chơi trả lời những câu hỏi về lịch sử để nhận phần thưởng là bánh kẹo và hát kakraoke khiến cho bầu không khí lúc đó thật sôi động.
Cuối cùng cũng tới Hà Nội vào khoảng 9 giờ sáng, lúc đó mọi người rất háo hức và nôn nao để ra Lăng Bác. Sau một lúc tìm chỗ đỗ xe thì chúng em đã đến Lăng Bác, khi đó lòng em thấy rất xúc động khi vào được đến nơi mà Hồ Chủ Tịch nằm. Để được đi vào lăng thì con đường rất dài, trên đường đi em được gặp những nước ngoài và còn được ngắm các chú lính canh lăng Bác nhìn rất uy nghiêm.
Vào đến lăng em cảm nhận được sự đặc biệt và trang nghiêm, nhưng muốn đến nơi Bác đang nằm thì cũng phải đi qua nhiều chỗ. Khi đến, nhìn Bác nằm đó, khuôn mặt Bác hiền từ như Bác chỉ đang ngủ sau những năm tháng vất vả vì đất nước. Em thấy sống mũi cay cay và tự nhủ mình sẽ phải học thật tốt để Bác vui lòng.
Đó là chuyến đi đáng nhớ nhất trong những kỷ niệm khi em học Tiểu học. Em rất yêu thích chuyến đi này bởi nó giúp em được tận mắt nhìn thấy Bác Hồ kính yêu, người mà em ngưỡng mộ và giúp em học tốt hơn ở môn Sử và Văn.
Câu 1: Câu chuyện được kể theo ngôi thứ 3
Câu 2: Không ai là người trồng cây hoa lan cả vì nó đã ở vườn nhà bà Hà từ lâu về trước
Câu 3: Biện pháp tu từ nhân hoá được sử dụng trong câu sau là : cả cây hoa lan đã khoác lên mình màu xanh nõn nà, tác dụng của BPTT đó là làm cho cây hoa lan thêm sinh động, gần gũi hơn nhờ sử dụng từ "khoác" bởi từ khoác thường chỉ hoạt động của con người
Câu 4: Vì đó là di vật mà ông quá cố của bạn để lại bởi người ông của bạn đã mất nên khi cầm vào cánh hoa đó bạn đã nhớ tới ông và nhìn lên bàn thờ
Câu 5: