Nguyễn Minh Anh
Giới thiệu về bản thân
Với đời sống văn hóa của con người Việt Nam từ bao đời nay là vô cùng phong phú và đa dạng. Trước khi có sự xuất hiện của Internet, các hình thức giải trí game online, những trò chơi dân gian luôn dành được sự yêu thích của rất nhiều người. Một trong những nét đẹp văn hóa ấy là trò chơi cướp cờ. Trò chơi cướp cờ là trò chơi dân gian rất phổ biến dành cho trẻ em, nó thường được tổ chức trong các hoạt động tập thể, mang lại cho trẻ những tiếng cười vui vẻ, thư giãn sau giờ học ở căng thẳng. Trò chơi này tuy đơn giản nhưng lại mang đến rất nhiều ý nghĩa và lợi ích cho các bạn nhỏ như: Khi trẻ tham gia trò chơi cướp cờ sẽ luyện cho trẻ khả năng vận động nhanh, khéo léo và rèn luyện sự nhanh nhẹn để dành được chiến thắng. Ngoài ra trò chơi giúp tạo không khí vui vẻ, sôi động và tăng thêm tính đoàn kết, các bạn sẽ được giao tiếp với nhau nhiều hơn tăng tình thân mến. Khi tham gia trò chơi, chúng ta cần lưu ý những chuẩn bị về người chơi, khu vực tổ chức và dụng cụ tham gia trò chơi. Số lượng người chơi tham gia chơi thường từ 8-10 người. Chia làm 2 đội với số thành viên mỗi đội bằng nhau. Khu vực chơi cần phải có 1 khuôn viên rộng, bằng phẳng không có chướng ngại vật (như ở các sân trường, sân nhà văn hóa, ủy ban.,). Tổ chức trò chơi cần chuẩn bị một cái khăn bất kì tượng trưng cho cờ, khi quản trò gọi số nào về thì số đó phải về, một lúc quản trò có thể gọi hai ba bốn số. Luật chơi như sau: Khi đang cắm cờ nếu bị bạn vỗ vào người, thua cuộc. Khi lấy được cờ chạy về vạch xuất phát của đội mình không bị đội bạn vỗ vào người, thắng cuộc. Nếu có nguy cơ bị vỗ vào người thì được phép bỏ cờ xuống đất để tránh bị thua. Trong trường hợp gọi nhiều số lên một lúc thì số nào vỗ số đó không được vỗ vào số khác (số 1 đội bạn cướp được cờ thì số 1 bên mình phải là người dồn theo chạm vào, số 2 đứng gần chạm được cũng không được tính. Số nào bị thua rồi (“bị chết”) quản trò không gọi số đó chơi nữa. Người chơi không được ôm, giữ nhau cho bạn cướp cờ và khoảng cách cờ đến hai đội bằng nhau. Cướp cờ là một trò chơi tập thể phối hợp đồng đội rất bổ ích. Nó vừa giúp trẻ rèn luyện khả năng vận động, vừa giúp gắn kết xây dựng tình bạn đẹp. Do đó, người lớn nên tạo điều kiện tổ chức chơi cướp cờ hoặc các trò chơi tập thể khác cho trẻ.
Nhắc đến trò chơi dân gian của Việt Nam, chúng ta không thể không nhắc đến thả diều. Một trò chơi xuất hiện từ rất lâu rồi nhưng vẫn còn tồn tại đến tận ngày hôm nay. Trò chơi thả diều đã có từ ngàn xưa, được hình thành trong quá trình sinh hoạt và lao động của người Việt Nam Ở Việt Nam. Với tuổi thơ của rất nhiều người, hình ảnh những cánh diều trên cánh đồng quê đã trở nên vô cùng quen thuộc. Hay hình ảnh những chú bé chăn trâu ngồi vắt vẻo trên lưng trâu thả diều đã trở thành một biểu tượng của làng quê Việt Nam. Cánh diều thường có hình trăng lưỡi liềm. Khung diều làm bằng cật tre mềm, khi nâng lên phải nhẹ nhưng vẫn giữ được độ chắc chắn. Cánh diều có hình dáng cong cong, nhìn từ xa giống như là hình lưỡi liềm. Nguyên liệu chính dùng để làm diều là giấy bản. Cách làm diều trông có vẻ đơn giản nhưng vẫn đòi hỏi sự khéo léo mới có thể làm được. Diều sáo là một loại hình diều được ưa chuộng bởi khi lên cao, tiếng gió thổi vào cây sáo sẽ tạo thành âm thanh du dương, tha thiết. Thả diều là một trò chơi dân gian thú vị, hấp dẫn của mọi lứa tuổi. Người chơi sẽ dựa vào sức gió của thiên nhiên để đưa diều lên cao qua một sợi dây dài. Gió không mạnh quá và không được nhẹ quá. Thời điểm thích hợp nhất là buổi chiều gió lộng. Hình ảnh những đứa trẻ tụ tập trên những khu đất trống cùng nhau hò hét, chạy theo cánh diều đã là hình ảnh quen thuộc ở làng quê Việt Na, Ngày nay, diều vẫn nhận được sự yêu thích của mọi tầng lớp thế hệ qua những hình dáng, màu sắc đầy sáng tạo. Các cuộc thi thả diều lớn được tổ chức thường niên và nhận được nhiều sự quan tâm của mọi người
Khi nhắc đến đất sét, người ta chỉ nghĩ đến công dụng làm gốm men, sứ mà không hề biết rằng nó còn có một công dụng khác là làm pháo đất. Những quả pháo làm từ đất sét ấy đã tạo nên một nét đẹp tinh khôi của văn hóa dân gian Việt Nam - trò chơi pháo đất. Từ lâu, trò chơi pháo đất đã trở thành thú vui, trò tiêu khiển yêu thích của người dân. Pháo đất bắt nguồn từ câu chuyện ở Hải Dương vào thời Hai Bà Trưng. Để áp đảo tinh thần của giặc, người dân đã chế tạo ra pháo đất. Nhưng cũng có truyền thuyết khác cho rằng: "Voi chiến của Trần Hưng Đạo Đại Vương đi đánh trận bị sa lầy ở sông Hóa. Nhân dân đã ném đất xuống để cứu voi". Từ đây, ta thấy pháo đất là trò chơi mang giá trị sâu sắc, nêu cao tinh thần thượng võ của dân tộc ta. Đồng thời, trò chơi còn giúp mọi người rèn luyện sức khỏe, sự tỉ mỉ, cẩn thận, dẻo dai. Mỗi khi trò chơi pháo đất được tổ chức lại lại đem đến không khí tươi vui, náo nức, gắn kết mọi người lại với nhau. Pháo đất nghe có vẻ đơn giản nhưng cách làm lại hết sức cầu kì, công phu. Đất phải là loại đất sét dẻo mịn, ít dính chân tay, được người chơi tuyển chọn kĩ càng. Sau khi chọn được loại đất ưng ý, người chơi sẽ phơi khô đất. Đến khi đất đã đạt yêu cầu thì lọc cho thật mịn, nhào nặn, tạo hình. Nếu như trò chơi pháo đất của trẻ em vô cùng đơn giản thì pháo đất trong các lễ hội lại có khối lượng và kích thước rất lớn, dao động từ 30-40 kg, thậm chí là lên đến 70-80kg. Để khiêng được pháo phải cần đến những thanh niên có sức khỏe, thân hình tráng kiện, vạm vỡ. Nổ được pháo to và vang không phải chuyện đơn giản. Ngoài kĩ thuật chọn đất, người chơi phải nắm rõ được cách làm pháo. Khi làm lòng pháo, mọi người cùng nhau giẫm lên miếng đất, tạo thành hình bầu dục rồi nặn cho thật mịn. Điều quyết định đến tiếng pháo nằm ở kĩ thuật nặn vành. Vành càng mịn, đạt đến độ chính xác cao thì càng cho ra âm thanh to và tốt nhất. Kết thúc phần làm pháo, người chơi sẽ gieo pháo bằng cách mở hai chân bằng vai, dùng cánh tay nâng pháo rồi mới ném xuống. Khi cầm pháo cần úp ngược quả pháo, sao cho khi ném vành pháo tiếp xúc với mặt sân. Tiếng nổ của đội nào to nhất thì giành chiến thắng. Trò chơi pháo đất không chỉ dừng lại là thú tiêu khiển cho trẻ con mà đã trở thành một nét đẹp văn hóa của dân tộc. Gìn giữ trò chơi pháo đất cũng là cách để mỗi người chúng ta bảo tồn văn hóa dân gian.