Nguyễn Khánh Thy
Giới thiệu về bản thân
ko bt
Nguyễn Tuân là bậc thầy của lối văn lãng mạn, tài hoa, cả đời đi tìm cái Đẹp. Trong tùy bút Chữ người tử tù, ông đã xây dựng thành công nhân vật Huấn Cao – một hình tượng nghệ thuật độc đáo, kết tinh vẻ đẹp của lí tưởng thẩm mĩ mà nhà văn hằng theo đuổi: tài hoa, khí phách và thiên lương. Trước hết, Huấn Cao là một con người tài hoa bậc nhất. Sự tài hoa của ông được thể hiện qua nghệ thuật viết chữ. Chữ của Huấn Cao không chỉ là nét mực thông thường mà đã đạt đến độ hoàn hảo của cái Đẹp: "vuông vắn", "tươi tắn", mang cái hồn "thiên nhiên" của một con người có cá tính mạnh mẽ. Ông là người duy nhất trong thiên hạ có thể làm ra được những con chữ đẹp đến mức mà viên quản ngục, một kẻ khao khát cái Đẹp, phải "mất ăn mất ngủ" vì nó. Tài năng ấy khiến Huấn Cao được xã hội phong kiến trân trọng như một nghệ nhân, một nghệ sĩ cao quý. Tuy nhiên, điều khiến Huấn Cao trở nên vĩ đại không chỉ là tài năng mà còn là khí phách hiên ngang, bất khuất. Ông là một thủ lĩnh nông dân nổi dậy chống lại triều đình, dám thách thức quyền lực. Ngay cả khi bị giam cầm, mang thân phận tử tù, Huấn Cao vẫn giữ vững tư thế ngạo nghễ, xem thường cái chết. . Ông dửng dưng trước những biệt đãi của quản ngục, không bị đồng tiền hay quyền lực mua chuộc. Tinh thần thép ấy được thể hiện rõ nhất trong cảnh cho chữ cuối cùng, khi ông đường hoàng ra lệnh cho quản ngục và thầy thơ lại – những kẻ đại diện cho trật tự xã hội – phải cúi mình tiếp nhận cái Đẹp và lời khuyên răn cao cả. Đặc biệt, vẻ đẹp của Huấn Cao được hoàn thiện bởi thiên lương trong sáng, cao đẹp. Dù là một kẻ "chọc trời khuấy nước," Huấn Cao vẫn giữ một tấm lòng thanh sạch, biết quý trọng những tấm lòng "biệt nhỡn liên tài" (biết trọng người tài). Lúc đầu, ông khinh miệt quản ngục vì nghĩ hắn là kẻ tham lam, tàn bạo. Nhưng khi hiểu được lòng trong sáng, khao khát cái Đẹp của viên quan, Huấn Cao đã cảm động và chấp nhận ban tặng chữ. Điều này chứng tỏ, tài hoa và khí phách của ông chỉ dành cho những người biết trân trọng cái Thiện, cái Đẹp và có thiên lương cao quý. Qua Huấn Cao, Nguyễn Tuân không chỉ khắc họa hình ảnh một con người tài năng xuất chúng mà còn gửi gắm quan niệm thẩm mĩ của mình: Cái Đẹp phải luôn đi liền với cái Thiện, cái Dũng. Hình ảnh Huấn Cao ung dung cho chữ giữa chốn ngục tù dơ bẩn đã làm sáng lên một triết lí về sự chiến thắng của cái Đẹp và cái Thiện trước cái chết và cái xấu xa, mãi mãi trở thành một trong những nhân vật bất hủ của văn học Việt Nam.
Câu 1:
-Tùy bút /tản văn
Câu 2:
-Ăn đúng giờ
-Chọn đúng người bán
-Biện pháp tu từ: So sánh (So sánh lưỡi dao với "nước" và "đường phèn").
Câu 4:
Chủ đề: Nét đẹp tinh tế của văn hóa ẩm thực và sinh hoạt đời thường Hà Nội qua hình ảnh "hàng quà rong", đồng thời thể hiện tình yêu và sự trân trọng những giá trị văn hóa truyền thống của đất Kinh
Câu 5:
-Trữ tình của Thạch Lam là một cái tôi tinh tế, sâu sắc và đầy yêu thương:
+Tinh tế, sành sỏi
+Giàu cảm xúc,chân trọng
+Nhân hậu,đồng cảm
Câu 6:
Tình yêu mà Thạch Lam dành cho những món quà rong Hà Nội đã cho thấy rõ ràng rằng sự gắn bó với quê hương thường bắt nguồn từ những điều giản dị và gần gũi nhất. Quê hương không chỉ là đất đai hay địa danh lớn lao, mà còn là hương vị quen thuộc (vị bún chả đậm đà, vị xôi vừng ngậy bùi), là âm thanh thân thương (tiếng rao "É...éc..." đặc biệt), và là hình ảnh con người (cô hàng hiền lành, sạch sẽ). Những món ăn này trở thành kí ức sâu đậm, là linh hồn của mảnh đất, giúp mỗi người dù đi đâu cũng mang theo một phần quê hương trong tâm hồn. Chính sự trân trọng những nét đẹp văn hóa tinh tế ấy là cách mỗi người bồi đắp và giữ gìn tình yêu máu thịt với nguồn cội của mình.
con chó ở trong tiếng anh là gì