Vũ Hương Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Hương Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài làm Trong thế giới văn học dành cho thiếu nhi, có những nhân vật không phải là con người nhưng lại mang linh hồn và sức cảm hóa kì diệu. Nhân vật "mầm non" trong bài thơ cùng tên của nhà thơ Võ Quảng là một hình tượng như thế. Qua ngòi bút nhân hóa tài hoa, mầm non hiện lên không chỉ là một thực thể thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho sức sống bền bỉ và khát vọng vươn lên mãnh liệt. Trước hết, mầm non hiện lên với vẻ đẹp của sự nhẫn nại và tinh tế. Giữa tiết trời cuối đông se lạnh, khi vạn vật dường như đang co mình lại, mầm non chọn cho mình một góc nhỏ "nằm nép lặng im" dưới vỏ cành bàng. Tác giả đã sử dụng những từ ngữ gợi hình như "nho nhỏ", "lim dim", "nép" để phác họa một dáng vẻ khiêm nhường, xinh xắn. Dù ở trạng thái tĩnh, mầm non không hề vô tri. Chú đang "cố nhìn qua kẽ lá" để quan sát sự vận động của thế giới: từ những đám mây hối hả, mưa phùn lất phất đến cảnh rừng cây thưa thớt chỉ còn cội với cành. Sự nhẫn nại ấy chính là quá trình tích lũy nội lực, chờ đợi thời điểm thích hợp để bùng nổ. Ấn tượng mạnh mẽ nhất ở nhân vật này chính là khoảnh khắc chuyển mình khi mùa xuân tới. Nếu như ở đầu bài thơ là sự lặng lẽ, quan sát thì ở đoạn kết, mầm non đã có một sự bứt phá ngoạn mục. Khi nghe tiếng chim kêu báo hiệu xuân về và tiếng suối reo róc rách, mầm non không còn "lim dim" nữa. Hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" thể hiện một tư thế chủ động, hiên ngang. Việc mầm non thay chiếc áo cũ để "khoác áo màu xanh biếc" là một hình ảnh ẩn dụ tuyệt đẹp cho sự hồi sinh. Qua đó, ta thấy được sức sống tiềm tàng cực kì mạnh mẽ ẩn chứa bên trong một thân hình nhỏ bé. Bằng biện pháp nghệ thuật nhân hóa, Võ Quảng đã thổi hồn vào mầm non, biến nó thành một đứa trẻ hồn nhiên nhưng cũng đầy nghị lực. Mầm non biết lắng nghe, biết quan sát và biết chớp thời cơ để trưởng thành. Nhân vật này gợi cho người đọc suy nghĩ về quy luật của cuộc sống: sau những ngày đông giá rét chắc chắn sẽ là mùa xuân ấm áp, và sau những nỗ lực thầm lặng sẽ là sự thành công rực rỡ. Tóm lại, hình ảnh mầm non là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo của Võ Quảng. Nhân vật này đã truyền cảm hứng cho mỗi chúng ta về ý chí vượt qua khó khăn, về lòng kiên nhẫn và niềm tin yêu cuộc sống. Mầm non tuy nhỏ bé về kích thước nhưng lại vô cùng lớn lao về biểu tượng sức sống, mãi mãi là một hình ảnh đẹp trong lòng độc giả nhiều thế hệ.

Bài làm Trong thế giới văn học dành cho thiếu nhi, có những nhân vật không phải là con người nhưng lại mang linh hồn và sức cảm hóa kì diệu. Nhân vật "mầm non" trong bài thơ cùng tên của nhà thơ Võ Quảng là một hình tượng như thế. Qua ngòi bút nhân hóa tài hoa, mầm non hiện lên không chỉ là một thực thể thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho sức sống bền bỉ và khát vọng vươn lên mãnh liệt. Trước hết, mầm non hiện lên với vẻ đẹp của sự nhẫn nại và tinh tế. Giữa tiết trời cuối đông se lạnh, khi vạn vật dường như đang co mình lại, mầm non chọn cho mình một góc nhỏ "nằm nép lặng im" dưới vỏ cành bàng. Tác giả đã sử dụng những từ ngữ gợi hình như "nho nhỏ", "lim dim", "nép" để phác họa một dáng vẻ khiêm nhường, xinh xắn. Dù ở trạng thái tĩnh, mầm non không hề vô tri. Chú đang "cố nhìn qua kẽ lá" để quan sát sự vận động của thế giới: từ những đám mây hối hả, mưa phùn lất phất đến cảnh rừng cây thưa thớt chỉ còn cội với cành. Sự nhẫn nại ấy chính là quá trình tích lũy nội lực, chờ đợi thời điểm thích hợp để bùng nổ. Ấn tượng mạnh mẽ nhất ở nhân vật này chính là khoảnh khắc chuyển mình khi mùa xuân tới. Nếu như ở đầu bài thơ là sự lặng lẽ, quan sát thì ở đoạn kết, mầm non đã có một sự bứt phá ngoạn mục. Khi nghe tiếng chim kêu báo hiệu xuân về và tiếng suối reo róc rách, mầm non không còn "lim dim" nữa. Hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "đứng dậy giữa trời" thể hiện một tư thế chủ động, hiên ngang. Việc mầm non thay chiếc áo cũ để "khoác áo màu xanh biếc" là một hình ảnh ẩn dụ tuyệt đẹp cho sự hồi sinh. Qua đó, ta thấy được sức sống tiềm tàng cực kì mạnh mẽ ẩn chứa bên trong một thân hình nhỏ bé. Bằng biện pháp nghệ thuật nhân hóa, Võ Quảng đã thổi hồn vào mầm non, biến nó thành một đứa trẻ hồn nhiên nhưng cũng đầy nghị lực. Mầm non biết lắng nghe, biết quan sát và biết chớp thời cơ để trưởng thành. Nhân vật này gợi cho người đọc suy nghĩ về quy luật của cuộc sống: sau những ngày đông giá rét chắc chắn sẽ là mùa xuân ấm áp, và sau những nỗ lực thầm lặng sẽ là sự thành công rực rỡ. Tóm lại, hình ảnh mầm non là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo của Võ Quảng. Nhân vật này đã truyền cảm hứng cho mỗi chúng ta về ý chí vượt qua khó khăn, về lòng kiên nhẫn và niềm tin yêu cuộc sống. Mầm non tuy nhỏ bé về kích thước nhưng lại vô cùng lớn lao về biểu tượng sức sống, mãi mãi là một hình ảnh đẹp trong lòng độc giả nhiều thế hệ.

Câu 1:

Bài làm

Hình ảnh mầm non trong bài thơ cùng tên của Võ Quảng đã để lại trong em những xúc cảm sâu sắc về sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Ban đầu, mầm non hiện lên thật đáng yêu với dáng vẻ "nằm nép lặng im" và đôi mắt "lim dim" dưới kẽ lá. Em cảm nhận được sự nhẫn nại của chú mầm nhỏ khi lặng lẽ quan sát những biến chuyển của đất trời từ ngày đông giá rét đến lúc xuân sang. Khi tiếng chim kêu "Chiếp, chiu, chiu" vang lên, sự chuyển mình của mầm non khiến em thực sự ngỡ ngàng và thích thú. Hành động "vội bật chiếc vỏ rơi" và "khoác áo màu xanh biếc" không chỉ là sự sinh trưởng tự nhiên mà còn biểu tượng cho khát vọng sống, sự vươn mình kiêu hãnh giữa đất trời. Hình ảnh ấy gieo vào lòng em niềm tin về hy vọng: chỉ cần biết kiên trì và tích lũy nội lực, chúng ta sẽ có thể tỏa sáng đúng lúc.

Câu 2 :

Bài làm

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một điểm tựa tinh thần vững chắc, và với em, đó chính là mẹ. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người bạn lớn nhất mà em hằng yêu kính. Em yêu biết bao khuôn mặt gầy gò nhưng phúc hậu của mẹ. Những nếp nhăn nơi khóe mắt mẹ là dấu ấn của những năm tháng vất vả, lo toan cho gia đình. Đôi bàn tay mẹ không còn mềm mại mà đã chai sần vì công việc, nhưng đối với em, đó là đôi bàn tay ấm áp nhất, luôn vỗ về mỗi khi em buồn hay lo sợ. Mẹ là người phụ nữ đảm đang và vô cùng tâm lý. Mỗi sáng, mẹ luôn thức dậy sớm để chuẩn bị bữa điểm tâm ngon lành. Em nhớ nhất những đêm ôn thi muộn, mẹ vẫn lặng lẽ ngồi bên cạnh, pha cho em cốc sữa nóng và khích lệ bằng ánh mắt tin tưởng. Có lần em bị điểm kém và cảm thấy rất thất vọng, chính mẹ đã ôm em vào lòng và bảo: "Thất bại không đáng sợ, quan trọng là con biết đứng dậy". Lời nói ấy đã trở thành động lực giúp em vượt qua mọi khó khăn. Mẹ giống như một ngọn lửa hồng sưởi ấm căn nhà nhỏ. Sự hy sinh thầm lặng của mẹ khiến em vừa thương, vừa tự hào. Con cảm ơn mẹ vì đã luôn bao dung và yêu thương con vô điều kiện. Thời gian có thể trôi đi, nhưng tình cảm em dành cho mẹ sẽ mãi vẹn nguyên. Em tự hứa sẽ học tập thật chăm chỉ, trở thành một người con ngoan để nụ cười mãi rạng rỡ trên môi mẹ.

Câu 1 :Căn cứ để xác định thể thơ của văn bản : Số chữ của mỗi dòng thơ : Mỗi dòng thơ đều có 5 chữ

Câu 2:Nhận xét : Khổ thơ đầu sử dụng vần chân và vần cách

Câu 3:Chủ đề: Sự chuyển mình của thiên nhiên khi mùa xuân về và sức sống tiềm tàng, mãnh liệt của vạn vật (đại diện là mầm non).

Câu 4:

- Nhan đề "Mầm non" hoàn toàn phù hợp với nội dung bài thơ.

Vì mầm non" là hình ảnh trung tâm, là nhân vật chính quan sát sự biến chuyển của đất trời. Nhan đề này không chỉ chỉ một thực thể thiên nhiên mà còn tượng trưng cho sự bắt đầu, hy vọng và sức sống mới của mùa xuân. Mọi sự vật khác (thỏ, chim, suối) đều làm nền để tôn vinh sự bừng tỉnh của mầm non. [1]

Câu 5:Thông điệp: Sự kiên nhẫn chờ đợi thời cơ và sức sống mạnh mẽ, khát vọng vươn lên.

*Lí giải:

-Mầm non đã biết "nằm nép lặng im", "lim dim" quan sát qua những ngày đông lạnh giá, thưa thớt. Điều này dạy con người bài học về sự nhẫn nại và chuẩn bị nội lực.

-Khi tiếng chim gọi xuân đến, nó "vội bật vỏ", "đứng dậy giữa trời". Điều này nhắn nhủ rằng: Dù trong hoàn cảnh khó khăn, chỉ cần có niềm tin và khát khao, chúng ta sẽ có lúc bừng sáng và khẳng định giá trị bản thân mình.