Khuất Huyền Trang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Khuất Huyền Trang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu1: văn bản trên thuộc thể thơ thất ngôn bát cú đường luật

câu 2: những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hằng ngày đạm bạc, thanh cao của tác giả là:

- Một mai, một cuốc, một cần câu

- Thu ăn măng trúc, đông ăn giá

- Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao

câu 3:

Biện pháp tu từ liệt kê trong hai câu thơ:

" Một mai, một quốc, một cần câu

Thơ thẩn dầu ai thú vui nào"

- làm cho câu văn trở nên sinh động, tăng sức gợi hình gợi cảm cho bài thơ. Gợi ra cuộc sống lao động thuần hậu, giản dị của một ẩn sĩ. Nhịp điệu thơ thong dong (2/2/3) thể hiện tư thế chủ động, sự chuẩn bị sẵn sàng và tâm thế bình thản, "thơ thẩn" của tác giả khi về với điền viên.

Câu 4:

Tác giả tự nhận mình là "dại" khi tìm nơi vắng vẻ (nơi tĩnh lặng, không màng danh lợi) ngược lại tác giả gọi người khác là "khôn" khi đến chốn lao xao (nơi cửa quyền, tranh giành địa vị, xô bồ). Bản chất đây là cách nói mỉa mai, cái dại của Nguyễn Bỉnh Khiêm thực chất là sự khôn lớn của bậc trí giả biết giữ mình trong sạch, thoát khỏi vòng danh lợi. Ngược lại, cái "khôn" của người đời thực chất là cái dại vì đánh mất bản ngã vào những danh vọng, thị phi.

Câu 5:

_ Qua bài thơ, ta thấy Nguyễn Bỉnh Khiêm là người có nhân cách cao cả, kiên quyết giữ gìn tâm hồn trong sạch. Ông chọn lối sống nhàn không phải lười biếng, mà là thái độ sống hòa hợp với thiên nhiên, xa rời danh lợi và những toan tính tầm thường. Dù sống đạm bạc với măng trúc và giá đỗ nhưng tâm hồn ông luôn thảnh thơi, tự tại. Đó là vẻ đẹp của một trí tuệ mẫn tiệp, xem phú quý chỉ như giấc chiêm bao, từ đó khẳng định bản lĩnh của một nhà nho chân chính trước thời cuộc nhiễu nhương