Phùng Trang Nhi
Giới thiệu về bản thân
Trong guồng quay hối hả của thời đại 4.0, lối sống chủ động chính là yếu tố then chốt giá trị của mỗi cá nhân. Đây không chỉ là 1 kỹ năng mà là 1 bản lĩnh sống: chờ đợi cơ hội gõ cửa hay xô đẩy, chúng ta nên tự mình cầm lái con tàu cuộc đời. Trước hết, sự chủ động giúp con người chiếm lĩnh thế thượng Phong trước những biến động. Khi chúng ta chủ động học hỏi và dự phòng, mọi thử thách công nghệ hay thị trường lao động đều trở thành chất xúc tác cho sự tăng trưởng thay vì là rào cản. Người chủ động không bao giờ nói” tôi không thể”, thay vào đó họ nói” tôi sẽ tìm cách”. Chính tư duy này giúp giải tỏa áp lực, biến sự lo âu thành những kế hoạch hành động cụ thể , lối sống này còn tạo ra sức hút cá nhân mạnh mẽ, 1 người luôn tự giác có trách nhiệm và biết tiên phong sẽ luôn nhận được sự tin tưởng từ cộng đồng, từ đó mở ra những kết nối . Tóm lại, sự chủ động là cách ngắn nhất để rút ngắn khoảng cách giữa ước mơ và thực tế. Giữa 1 thế giới không ngừng xoay chuyển, nếu không tự mình tiến bước, chúng ta sẽ sớm bị bỏ lại phía sau.
Câu 1 thể thơ của văn bản trên là
-Là thể thơ thất ngôn bát của đường luật
Câu 2 những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hàng ngày đạm bạc,thanh cao của tác giả là:
-mai,cuốc,cần câu,thơ thẩn.
Câu 3 phân tích biệt pháp tu từ liệt kệ trong trong câu thơ sau:
-biện pháp tu từ liệt kê:”một mai”,”một quốc”,”một cần câu”
-tác dụng:
+về nội dung: khắc họa hình ảnh người nông dân già cô nhiều năm gắn bó, am hiểu về đồng ruộng. Việc lặp đi lặp lại nhiều lần từ”một” cho thấy sự chuẩn bị chu đáo, sẵn sàng và tư thế chủ động của nhà thơ khi trở về với thiên nhiên.
+về nghệ thuật: Tạo nhịp điêu thông thả, chậm rãi,tự tạo vui vẻ với những công việc lao động bình thường.
Câu 4 Quan niệm dại-Khôn của tác giả trong hai câu thơ sau là:
+“ta dại” đây thực chất là cái “khôn” của người đại trí, giữ cho tâm hồn thanh tịnh.
+” người khôn” theo tác giả, đó lại là cái ”dại” vì đánh mất bản ngã và sự bình yên.
Câu 5 từ văn bản trên em cảm thấy vẻ đẹp nhân cách của Nguyễn Bình Khiêm:
-Vẻ đẹp nhân cách của Nguyễn Bỉnh Khiêm trong văn bản hiện lên qua lối sống ”lánh đục tìm trong” đầy bản lĩnh. Giữa chốn quan trường đầy rẫy những toan tính, ông chọn trở về với thiên nhiên, làm một "lão nông" tự tại với mai, cuốc, cần câu. Hành động này không phải là sự trốn chạy mà là sự khẳng định phẩm giá cao khiết, không màng danh lợi tầm thường. Qua triết lý "dại - khôn" ngược đời, ta thấy một trí tuệ uyên thâm và một tâm hồn ung dung, luôn giữ mình trong sạch để sống hòa hợp với vạn vật.