Lê Đức Nam

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Đức Nam
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Văn bản trên là được viết theo thể thơ Thất ngôn bát cú Đường luật (gồm 8 câu, mỗi câu có 7 chữ).

Câu 2

Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hàng ngày giản dị, thanh cao của tác giả thể hiện qua việc hòa hợp với thiên nhiên và tự cung tự cấp, không màng danh lợi

-Dụng cụ lao động/sinh hoạt đơn sơ: "Một mai, một cuốc, một cần câu" (dụng cụ lao động và thú vui câu cá)

-Thức ăn theo mùa: "Thu ăn măng trúc, đông ăn giá."

-Hoạt động thư thái theo mùa: "Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao."

-Thú vui giản dị: "Rượu, đến cội cây, ta sẽ uống."

Câu 3

Biện pháp tu từ: Liệt kê (kết hợp với điệp từ "một").

Các yếu tố được liệt kê: "mai" (dụng cụ đào đất), "cuốc" (dụng cụ xới đất), "cần câu" (dụng cụ câu cá).

Tác dụng:Làm nổi bật sự giản dị, sơ sài trong cuộc sống thường nhật của tác giả, gắn liền với công việc đồng áng và thú vui tao nhã (câu cá).Điệp từ "một" nhấn mạnh sự tự tại, thanh thản, không cần nhiều thứ xa hoa, cho thấy tác giả đã tự bằng lòng với cuộc sống đạm bạc nhưng phong phú về tinh thần.

Câu 4

Quan niệm "dại - khôn" của Nguyễn Bỉnh Khiêm mang tính nghịch lý và thể hiện trí tuệ sâu sắc của bậc hiền triết:

Sự đối lập: Tác giả dùng phép đối lập ("ta dại" đối với "người khôn", "nơi vắng vẻ" đối với "chốn lao xao").Ý nghĩa đặc biệt (Nói ngược):"Ta dại" là tự nhận mình dại dột vì chọn lối sống ẩn dật, thanh bạch, không màng danh lợi, xa lánh chốn quan trường (nơi mà thế gian coi là "khôn")."Người khôn" là những người bon chen, xô bồ nơi quan trường, tìm kiếm danh vọng.Tính đặc biệt nằm ở chỗ: Sự "dại" của Nguyễn Bỉnh Khiêm thực chất là sự khôn ngoan tột bậc-là cách giữ gìn nhân cách, cốt cách thanh cao, hòa hợp với tự nhiên, tránh xa sự ô trọc, mưu mô của chốn quan trường. Ngược lại, sự "khôn" của người đời lại là cái dại, vì họ đánh đổi tâm hồn lấy phù vinh.

Câu 5

Nguyễn Bỉnh Khiêm hiện lên là một nhân cách lớn, một bậc hiền triết minh triết qua bài thơ "Nhàn". Vẻ đẹp nhân cách của ông thể hiện rõ nhất qua quan niệm sống "nhàn tâm" và sự coi thường danh lợi. Ông chọn lối sống ẩn dật, hòa hợp tuyệt đối với thiên nhiên, tự bằng lòng với những điều giản dị nhất như "măng trúc", "giá", "tắm ao". Sự đối lập "Ta dại, người khôn" cho thấy ông tự tin tuyệt đối vào lựa chọn thanh cao của mình và có thái độ phê phán tinh tế đối với lối sống bon chen, xô bồ ngoài xã hội. Đỉnh cao của nhân cách này là triết lý xem phú quý "tựa chiêm bao" (dẫn từ điển tích Mộng Hòe Điền), khẳng định sự ung dung, tự tại và coi trọng giá trị tinh thần, nhân cách hơn mọi vinh hoa vật chất phù du.