Trần Đặng Anh Thư
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Trong guồng quay hối hả của kỷ nguyên số, lối sống chủ động chính là "chìa khóa vàng" để mỗi cá nhân mở ra cánh cửa thành công và làm chủ cuộc đời mình. Chủ động không đơn thuần là tự giác làm việc, mà là một tâm thế sống: luôn tiên phong trong suy nghĩ, sẵn sàng hành động và chịu trách nhiệm trước mọi quyết định. Lối sống này mang lại ý nghĩa vô cùng to lớn. Trước hết, nó giúp chúng ta nắm bắt cơ hội ngay khi chúng vừa xuất hiện, thay vì thụ động chờ đợi vận may. Người chủ động luôn có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, từ đó tạo ra bản lĩnh để đối mặt với những biến cố bất ngờ của cuộc sống. Thay vì than vãn "tại sao chuyện này lại xảy đến với tôi?", họ sẽ hỏi "tôi có thể làm gì để thay đổi điều này?". Hơn nữa, sự chủ động còn giúp chúng ta không ngừng hoàn thiện bản thân, tích lũy kiến thức và kỹ năng để không bị tụt hậu giữa một thế giới đầy biến động. Ngược lại, lối sống thụ động, dựa dẫm sẽ khiến con người trở nên yếu đuối và dễ bị đào thải. Tóm lại, mỗi chúng ta cần rèn luyện tư duy chủ động từ những việc nhỏ nhất như lập kế hoạch học tập hay tự học kỹ năng mới. Hãy nhớ rằng: "Con tàu sẽ an toàn khi ở trong cảng, nhưng người ta đóng tàu không phải vì mục đích đó." Hãy chủ động ra khơi để chinh phục đại dương của chính mình.
Câu 2:Bài thơ "Cảnh ngày hè" của Nguyễn Trãi là một bức tranh thiên nhiên rực rỡ, tràn đầy nhựa sống, đồng thời là lời bộc bạch chân thành về tấm lòng "ưu ái" với dân với nước của vị anh hùng dân tộc. Trong một ngày hè dài rảnh rỗi hiếm hoi, nhà thơ đã mở rộng mọi giác quan để đón nhận vẻ đẹp của tạo hóa. Thiên nhiên hiện lên không hề tĩnh lặng mà vô cùng sôi động với những động từ mạnh như "đùn đùn", "phun", "trương", diễn tả sức sống từ bên trong cây cỏ đang vươn lên mạnh mẽ, che lấp cả nắng hè. Màu xanh của hoè, sắc đỏ của lựu và hương thơm của sen hồng hòa quyện, tạo nên một không gian đa sắc, đa hương. Không chỉ có cảnh vật, âm thanh "lao xao" từ chợ cá làng chài và tiếng ve "dắng dỏi" lúc chiều tà đã thổi hồn vào bức tranh, cho thấy một cuộc sống thanh bình, ấm no của nhân dân. Đặc biệt, hai câu cuối với thể thơ lục ngôn (6 chữ) đã dồn nén khát vọng cao cả của Ức Trai: ông không mong gì cho riêng mình, chỉ ước có cây đàn của vua Thuấn để gảy khúc Nam phong, cầu cho "dân giàu đủ khắp đòi phương". Qua ngôn ngữ tiếng Việt (chữ Nôm) giản dị và tinh tế, bài thơ không chỉ cho thấy tình yêu thiên nhiên thiết tha mà còn khắc họa một nhân cách cao thượng, luôn đau đáu nỗi lo cho hạnh phúc của nhân dân ngay cả khi đang sống cảnh ẩn dật.
câu 1: thể thơ của văn bản trên là Thất ngôn bát cú Đường Luật
câu 2:"Một mai, một cuốc, một cần câu" "Thu ăn măng trúc, đông ăn giá". "Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao"
câu 3:Liệt kê các danh từ chỉ công cụ lao động gắn liền với nhà nông: "mai" (để đào đất), "cuốc" (để xới đất), "cần câu" (để câu cá). Đi kèm với đó là điệp từ "một" được lặp lại ba lần.
Tác dụng Khắc họa tư thế chủ động, sẵn sàng và sự gắn bó mật thiết của tác giả với cuộc sống lao động bình dị. Nó cho thấy một lối sống tự cung tự cấp, tự tìm niềm vui trong lao động chân tay.Tạo nhịp điệu thơ chậm rãi, thong dong như bước chân của một bậc ẩn sĩ. Qua đó, thể hiện tâm trạng thoải mái, tự tại, mặc kệ những xô bồ, toan tính của người đời ("dầu ai vui thú nào").
câu 4:Đây là nơi tĩnh lặng, hòa mình với thiên nhiên để giữ cho tâm hồn thanh cao, không bị bụi trần vấy bẩn. Cái "dại" này thực chất là một sự lựa chọn thông tuệ, là cái Khôn đại trí.Cái "Khôn" của người đời: Tìm đến "chốn lao xao". Đó là nơi cung đình, phố thị – nơi đầy rẫy những đua chen, đố kỵ và hiểm nguy vì danh lợi. Tác giả gọi đó là "khôn" nhưng thực chất là sự phê phán ngầm, cho rằng đó là cái Dại của kẻ u mê.
Ý nghĩa: Qua sự đối lập này, Nguyễn Bỉnh Khiêm khẳng định bản lĩnh cá nhân và thái độ sống ngạo nghễ, tách biệt khỏi thói đời dung tục để bảo vệ nhân cách của mình.
câu 5:Vẻ đẹp nhân cách của Nguyễn Bỉnh Khiêm qua bài thơ "Nhàn" trước hết là sự thanh cao,khiêm nhường và một bản lĩnh phi thường. Giữa lúc xã hội phong kiến đang suy vi, ông không màng đến vinh hoa phú quý, tự nguyện lui về sống cuộc đời của một "lão nông" thực thụ với măng trúc, giá đỗ và ao sen. Đó là một nhân các trọng nghĩa luôn giữ cho tâm hồn mình được tĩnh lặng, hòa hợp tuyệt đối với thiên nhiên thay vì cuốn theo vòng xoáy danh lợi. Đặc biệt, vẻ đẹp ấy còn toát ra từ trí tuệ mẫn tiệp, cách nhìn nhận cuộc đời sâu sắc qua triết lý "dại - khôn". Có thể nói, Nguyễn Bỉnh Khiêm là hiện thân của một tâm hồn tự do, một nhân cách lớn đầy kiêu hãnh và đáng kính trọng.