Đỗ Khánh Huyền
Giới thiệu về bản thân
"ngu dân" của các chính quyền thực dân đã để lại những hậu quả nặng nề và lâu dài cho các nước Đông Nam Á.
Chính sách "chia để trị, sự phân biệt đối xử với các tộc người khác nhau là một trong những nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự chia rẽ sâu sắc giữa các cộng đồng dân cư. Tình trạng xung đột về sắc tộc, tôn giáo,... còn kéo dài nhiều năm sau khi giành độc lập ở một số nước như Mi-an-ma, In- đô-nê-xi-a, Phi-líp-pin,...
Hiện nay, Việt Nam tuy đã giành được độc lập nhưng vẫn chịu ảnh hưởng từ hậu quả của chế độ thực dân như nền kinh tế phát triển chưa đồng đều và nguy cơ lệ thuộc từ bên ngoài. Vì vậy, đất nước cần kiên định con đường phát triển độc lập, tự chủ, đồng thời giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc. Thế hệ trẻ cần nâng cao ý thức trách nhiệm, góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong bối cảnh hội nhập quốc tế.
Phong trào chống thực dân xâm lược ở các nước Đông Nam Á hải đảo bùng nổ từ rất sớm, tiêu biểu là ở In-đô-nê-xi-a và Phi-líp-pin.
Từ thế kỉ XVI đến thế kỉ XIX, phong trào đấu tranh chống thực dân Hà Lan đã bùng nổ mạnh mẽ ở In-đô-nê-xi-a. Trong số đó, nổi bật là cuộc khởi nghĩa của Hoàng tử Đi-pô-nê-gô-rô (1825 - 1830), với sự hưởng ứng của các lãnh chúa và sự tham gia của đông đảo người dân trên đảo Gia-va và các đảo khác. Cuộc khởi nghĩa tuy thất bại nhưng đã gây tổn thất nặng nề cho chính quyền thực dân. Sau cuộc khởi nghĩa, phong trào đấu tranh vẫn tiếp tục lan rộng khắp các đảo ở In- đô-nê-xi-a, kéo dài đến cuối thế kỉ
XIX - đầu thế kỉ XX.
Ở Phi-líp-pin, cuộc đấu tranh chống thực dân Tây Ban Nha bùng nổ từ năm 1521, lan rộng ra các đảo khác và kéo dài hơn 3 thế kỉ. Trong số đó, cuộc khởi nghĩa của Đa-ga-hô ở Bô-hô là cuộc khởi nghĩa kéo dài nhất (1744 - 1829).