Nguyễn Sằm Ngọc Lan

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Sằm Ngọc Lan
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm, qua đó tác giả bộc lộ tình cảm, nỗi đau xót và lòng kính yêu đối với người mẹ đã khuất.

Câu 2: Những từ ngữ, hình ảnh thể hiện năm khốn khó: Đồng sau lụt, bờ đê sụt lở; Gánh gồng xộc xệch; Anh em con chịu đói suốt ngày tròn; Ngồi co ro bậu cửa; Không có gì để nấu, không nhóm lửa.

Câu 3: Biện pháp tu từ: Ẩn dụ (hoặc nói giảm nói tránh) qua hình ảnh "vuông đất mẹ nằm". Tác dụng: Chỉ nơi an nghỉ cuối cùng của người mẹ (ngôi mộ). Cách nói này giúp giảm bớt sự đau thương, mất mát quá lớn lao, đồng thời thể hiện sự trân trọng, nâng niu của người con đối với nơi mẹ nằm lại, gợi sự xót xa, nghẹn ngào khi đối diện với thực tại âm dương cách trở.

Câu 4: Dòng thơ "Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn" có thể hiểu là: Hình ảnh tả thực: Mẹ gánh gồng vất vả, bước chân không vững vì sức nặng của đôi vai và sự mệt mỏi sau một ngày dài. Hình ảnh biểu tượng: "Hoàng hôn" không chỉ là thời gian mà còn tượng trưng cho sự xế bóng, sự gian truân của cuộc đời mẹ. Từ "xộc xệch" gợi tả sự xiêu vẹo, vất vả cực độ; mẹ không chỉ gánh hàng hóa mà như đang gánh cả cái khắc nghiệt, đói khổ của thời gian và cuộc đời để nuôi con.

Câu 5: Thông điệp: Sự thấu hiểu và lòng biết ơn sâu sắc đối với đức hy sinh của cha mẹ. Lý do: Vì đoạn thơ nhắc nhở chúng ta rằng, đằng sau sự trưởng thành của con cái là đôi vai gầy và những năm tháng cơ cực của mẹ. Thông điệp này giúp mỗi người biết sống hiếu thuận, trân trọng gia đình khi còn có thể, tránh để lại sự hối tiếc muộn màng như nhân vật "con" trong bài thơ.