Đặng Văn Vinh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:Đoạn thơ của Trương Trọng Nghĩa là một nốt trầm xót xa về sự đổi thay của làng quê trong quá trình đô thị hóa. Với giọng thơ suy tư, tác giả dẫn dắt ta về "phía tuổi thơ" để rồi ngỡ ngàng trước thực tại. Cái nghèo khắc nghiệt "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no" đã đẩy những người con rời làng, để lại một không gian xơ xác, nơi nhà cửa chen chúc đè lên những dấu chân cũ. Đau xót hơn cả là sự mai một của hồn quê: lũy tre xưa không còn, câu dân ca im bặt và vẻ đẹp truyền thống của người thiếu nữ cũng dần biến mất. Hình ảnh "mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" là một ẩn dụ đắt giá, thể hiện sự gắn bó máu thịt và nỗi ám ảnh khôn nguôi của con người với mảnh đất chôn rau cắt rốn. Qua đó, đoạn thơ không chỉ là tiếng lòng cá nhân mà còn là lời cảnh báo về việc giữ gìn bản sắc văn hóa giữa dòng chảy hiện đại.
Câu 2:
Câu 1: tự do
Câu 2:Các tính từ miêu tả hạnh phúc: vô tư, thơm, im lặng, dịu dàng.
Câu 3: Hạnh phúc không nhất thiết phải là những điều lớn lao hay ồn ào. Nó có thể là những giá trị âm thầm, giản dị, mang lại sự ngọt ngào và bình yên cho tâm hồn một cách tự nhiên như hương thơm của trái chín.
Câu 4:Biện pháp so sánh: "Hạnh phúc" được so sánh "như sông".Tác dụng:Về nội dung: Hình tượng hóa hạnh phúc trở nên sinh động, gợi hình gợi cảm. Nó diễn tả trạng thái thong dong, tự tại và bao dung của hạnh phúc. Hạnh phúc là sự cho đi, sự vận động không ngừng nghỉ mà không mưu cầu hay tính toán thiệt hơn ("chẳng cần biết mình đầy vơi").Về nghệ thuật: Làm cho lời thơ giàu nhịp điệu và sức biểu cảm cao.
Câu 5:
Nhận xét: Tác giả có một quan niệm về hạnh phúc rất sâu sắc, tinh tế và nhân văn. Hạnh phúc được nhìn nhận qua những hình ảnh đời thường (dòng sông, quả chín) để thấy rằng:Hạnh phúc là sự tự nhiên, vô tư và vị tha.Hạnh phúc nằm ở những điều bình dị, lặng lẽ nhưng có sức lan tỏa và sưởi ấm tâm hồn.Đó là thái độ sống tích cực, biết trân trọng những giá trị hiện hữu xung quanh mình