Nguyễn Thị Thu Hương
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Đoạn thơ trích từ Phía sau làng của Trương Trọng Nghĩa là tiếng lòng chất chứa nỗi buồn man mác về sự đổi thay của làng quê Việt Nam. Nghệ thuật tự sự, thủ thỉ của nhân vật "tôi" ngay từ câu thơ mở đầu "Tôi đi về phía tuổi thơ" đã mở ra không gian hoài niệm sâu lắng. Chất liệu thơ được tạo nên từ những hình ảnh đối lập khắc nghiệt: người trẻ phải "rời làng kiếm sống" vì "Đất không đủ cho sức trai cày ruộng," khiến mồ hôi không còn đổi lấy bát cơm no ấm. Nét đẹp văn hóa truyền thống cũng phai nhạt: thiếu nữ không còn hát dân ca, lũy tre xưa nhường chỗ cho nhà cửa chen chúc. Bằng việc lặp lại cấu trúc "Tôi đi về phía..." và kết thúc bằng hành động "Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy," tác giả không chỉ bày tỏ sự xót xa trước sự mất mát bản sắc mà còn thể hiện sự gắn bó máu thịt giữa con người và quê hương. Đoạn thơ thành công gợi lên một không khí buồn bã, tiếc nuối về một miền quê đang dần mai một trong nhịp sống hiện đại hóa.
Câu 2:
Câu 1:thể thơ tự do
Câu 2:Các tính từ được dùng để miêu tả hạnh phúc (hoặc trạng thái đi kèm) là: thơm, im lặng, dịu dàng, vô tư, đầy, vơi.
Câu 3: Đoạn thơ gợi tả hạnh phúc không phải là điều gì đó quá lớn lao hay ồn ào. Hạnh phúc hiện hữu một cách giản dị, thầm lặng nhưng đầy ngọt ngào và kết tinh như hương thơm của một trái chín. Nó đòi hỏi sự cảm nhận tinh tế từ tâm hồn.
Câu 4:
So sánh : hạnh phúc đôi khi như sông
Tác dụng:
-làm khái niệm trừu tượng "hạnh phúc" trở nên cụ thể, sinh động, dễ cảm nhận. Người đọc dễ dàng hình dung được dòng sông trôi tự nhiên, không vội vã, không so đo để liên hệ đến bản chất của hạnh phúc.
- nhấn mạnh được quan điểm của tác giả: hạnh phúc là sự sống an nhiên, không gò ép, không so sánh mình với người khác. Không cần phải có nhiều của cải, địa vị cao mới có hạnh phúc, chỉ cần sống hết mình với hiện tại, không lo lắng thừa thãi là đã có thể nắm bắt hạnh phúc.
-Tác giả mang thái độ trân trọng , nhẹ nhàng đối với hạnh phúc chân chính không mang màu sắc phô trương
Câu 5:Trong đoạn trích, quan niệm về hạnh phúc của Nguyễn Loan rất hiện đại và gần gũi, gắn với tư tưởng sống an nhiên với hiện tại. Tác giả không xem hạnh phúc là một mục tiêu xa xôi, cần phải phấn đấu, kiếm tìm vất vả, mà cho rằng hạnh phúc tồn tại ở ngay những điều giản dị, thầm lặng trong cuộc sống. Hạnh phúc mang bản chất vô tư, không so đo, không đòi hỏi: không cần phải "đầy" (có nhiều) mới hạnh phúc, chỉ cần chấp nhận với những gì mình có, sống trọn vẹn trong hiện tại là đã có thể cảm nhận được sự an yên. Quan niệm này cũng đồng nhất với tư tưởng sống buông bỏ lo âu quá khứ, tương lai, tập trung vào hiện tại để có hạnh phúc chân thật được đề cập trong nhiều giá trị văn hóa Việt Nam.