Phạm Gia Bảo
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Đoạn thơ của Trương Trọng Nghĩa là một nốt trầm xót xa về sự đổi thay của làng quê trước cơn lốc đô thị hóa và nỗi lo cơm áo. Với ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, tác giả đã khắc họa thành công sự tương phản giữa quá khứ và hiện tại. Về nội dung, đoạn thơ mở ra một thực tế phũ phàng: những người trai làng phải ly hương vì "đất không đủ", vì mồ hôi không đổi được "bát cơm no". Sự thay đổi không chỉ dừng lại ở con người mà còn thấm sâu vào nếp sống và cảnh vật. Hình ảnh thiếu nữ không còn hát dân ca, bỏ đi mái tóc dài hay "lũy tre ngày xưa" biến mất thay bằng nhà cửa "chen chúc" trên cánh đồng đã trực tiếp nói lên sự mai một của các giá trị truyền thống và vẻ đẹp thanh bình của làng quê. Về nghệ thuật, bút pháp đối lập được sử dụng triệt để nhằm nhấn mạnh sự mất mát. Giọng thơ trầm buồn, mang nặng suy tư, đặc biệt là hình ảnh "mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" thể hiện sự gắn bó máu thịt nhưng đầy đau đớn của cái tôi trữ tình đối với gốc rễ quê hương. Đoạn thơ không chỉ là tiếng lòng của tác giả mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về việc giữ gìn bản sắc giữa dòng đời biến động.
câu 2Trong kỷ nguyên công nghệ 4.0, mạng xã hội đã trở thành một "thế giới song song" không thể tách rời với cuộc sống con người. Từ Facebook, Instagram đến TikTok, chúng ta dễ dàng bắt gặp hình ảnh mọi người từ già đến trẻ đều cầm trên tay chiếc điện thoại thông minh để lướt web. Tuy nhiên, đằng sau sự tiện lợi ấy là những tác động đa chiều đòi hỏi mỗi cá nhân phải có cái nhìn tỉnh táo.
Trước hết, không thể phủ nhận MXH là kho tàng tri thức khổng lồ và là cầu nối tuyệt vời. Nó giúp chúng ta cập nhật tin tức thế giới chỉ trong vài giây, kết nối những người bạn cách xa hàng vạn dặm và mở ra cơ hội học tập, kinh doanh trực tuyến vô tận. Nhờ có MXH, tiếng nói của cá nhân được lan tỏa mạnh mẽ hơn, các chiến dịch thiện nguyện hay thông điệp tích cực dễ dàng chạm đến trái tim cộng đồng. Thế nhưng, MXH cũng chính là "con dao hai lưỡi" sắc lẹm. Sự hấp dẫn của những lượt "like", những video ngắn gây nghiện đã khiến không ít người, đặc biệt là giới trẻ, rơi vào vòng xoáy "sống ảo". Nhiều người dành hàng giờ đồng hồ chỉ để lướt điện thoại một cách vô định, dẫn đến sự xao nhãng trong công việc và học tập. Đáng ngại hơn, MXH đang dần trở thành nơi phát tán tin giả, những bình luận ác ý (cyberbullying) có thể hủy hoại danh dự, thậm chí là cuộc đời của một con người. Khi mải mê với những mối quan hệ ảo trên màn hình, chúng ta vô tình quên mất việc phải trò chuyện, thấu hiểu những người thân yêu đang ngồi ngay cạnh mình. Để MXH thực sự là
câu 1 tự do
Câu 3. Anh/Chị hiểu nội dung của đoạn thơ sau như thế nào? Hạnh phúc đôi khi như quả thơm trong im lặng, dịu dàng Nội dung: Đoạn thơ cho thấy hạnh phúc không phải lúc nào cũng là những điều lớn lao, ồn ào hay xa vời. Hạnh phúc có thể rất giản dị, khiêm nhường và mang tính chất tự thân. Nó giống như hương thơm của trái chín, lan tỏa một cách nhẹ nhàng, lặng lẽ nhưng mang lại sự ngọt ngào, dễ chịu cho tâm hồn.
Câu 2. Trong văn bản trên, hạnh phúc được miêu tả qua những tính từ nào? Các tính từ được dùng để miêu tả hạnh phúc trong bài là: xanh, thơm, im lặng, dịu dàng, vô tư, đầy, vơi.
Câu 4: Tác dụng của biện pháp tu từ so sánh Trong đoạn thơ: "Hạnh phúc / đôi khi như sông / vô tư trôi về biển cả / Chẳng cần biết mình / đầy vơi". Biện pháp so sánh: Hạnh phúc được so sánh "như sông". Tác dụng: Về nội dung: Gợi hình ảnh cụ thể về hạnh phúc. Hạnh phúc không phải là cái gì đó tĩnh tại hay gò bó, mà mang vẻ đẹp tự nhiên, khoáng đạt, tràn đầy sức sống như dòng sông chảy xuôi dòng. Về tư tưởng: Thể hiện sự "vô tư", thản nhiên của hạnh phúc. Hạnh phúc đích thực là khi ta biết cống hiến, biết sẻ chia mà không quá bận tâm đến tính toán thiệt hơn ("đầy vơi"). Về nghệ thuật: Làm cho câu thơ giàu hình ảnh, nhịp điệu nhẹ nhàng và tăng sức biểu cảm. Câu 5: Nhận xét quan niệm về hạnh phúc của tác giả Qua đoạn trích, ta có thể thấy quan niệm của tác giả về hạnh phúc rất sâu sắc và nhân văn: Sự giản dị và thầm lặng: Hạnh phúc đôi khi không ồn ào mà hiện hữu trong sự "im lặng, dịu dàng" (giống như mùi thơm của quả). Sự vô tư và tự tại: Tác giả nhìn nhận hạnh phúc ở trạng thái tự nhiên nhất ("vô tư trôi về biển cả"). Đó là trạng thái tâm hồn an nhiên, không vụ lợi, không ích kỷ. Sự cho đi: Hạnh phúc là quá trình vận động và dâng hiến. Giống như dòng sông chảy ra biển, hạnh phúc trọn vẹn nhất là khi nó được lan tỏa và hòa nhập vào cái chung của cuộc đời.