Phạm Ngọc Diệp

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Ngọc Diệp
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 (đoạn văn ~200 chữ) Tôn trọng sự khác biệt của người khác là một thái độ sống văn minh và cần thiết trong xã hội hiện đại. Mỗi con người sinh ra đều có hoàn cảnh, tính cách, suy nghĩ và lối sống riêng, vì vậy không ai hoàn toàn giống ai. Việc tôn trọng sự khác biệt giúp chúng ta tránh những định kiến phiến diện, từ đó xây dựng các mối quan hệ hài hòa, tích cực. Khi biết chấp nhận và lắng nghe người khác, ta không chỉ hiểu họ hơn mà còn mở rộng nhận thức của chính mình. Ngược lại, nếu áp đặt suy nghĩ cá nhân hay phán xét người khác một cách vội vàng, ta dễ gây tổn thương và tạo ra khoảng cách trong giao tiếp. Trong môi trường học đường, sự tôn trọng khác biệt còn giúp mỗi học sinh tự tin thể hiện bản thân và phát huy thế mạnh riêng. Vì vậy, mỗi người cần học cách nhìn nhận đa chiều, biết lắng nghe và bao dung. Tôn trọng sự khác biệt không chỉ là tôn trọng người khác mà còn là cách để hoàn thiện chính mình và góp phần tạo nên một xã hội đa dạng, giàu giá trị. Câu 2 (bài văn phân tích) Bài thơ “Nắng mới” của Lưu Trọng Lư là những dòng hồi tưởng đầy xúc động về người mẹ và tuổi thơ đã xa. Mở đầu bài thơ là khung cảnh quen thuộc của làng quê mỗi khi nắng mới lên: “Mỗi lần nắng mới hắt bên song…”. Hình ảnh nắng cùng âm thanh “gà trưa gáy não nùng” gợi lên không gian yên ả nhưng thấm đượm nỗi buồn. Từ cảnh vật, dòng cảm xúc của tác giả tràn về quá khứ, gợi lại những ngày tháng tuổi thơ gắn bó với mẹ. Nỗi nhớ mẹ được thể hiện chân thành và sâu sắc. Tác giả nhớ về thời “tôi lên mười”, khi mẹ còn sống, những kỉ niệm giản dị như “áo đỏ người đưa trước giậu phơi” trở nên vô cùng thân thương. Hình ảnh người mẹ hiện lên qua những chi tiết mộc mạc nhưng giàu sức gợi, thể hiện tình cảm gắn bó, yêu thương tha thiết của người con. Đặc biệt, những câu thơ cuối khắc họa hình bóng mẹ trong kí ức: “Nét cười đen nhánh sau tay áo…”. Đó là hình ảnh vừa cụ thể, vừa mờ ảo, cho thấy mẹ tuy đã khuất nhưng vẫn sống mãi trong tâm trí tác giả. Nỗi nhớ không chỉ là hoài niệm mà còn là niềm xót xa, tiếc nuối. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ giản dị, hình ảnh gần gũi, giàu sức gợi cảm. Giọng điệu nhẹ nhàng, trầm lắng góp phần thể hiện sâu sắc tình cảm nhớ thương.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận. Câu 2. Hai cặp từ/cụm từ đối lập trong đoạn (1): tằn tiện ↔ phung phí hào phóng ↔ keo kiệt (ngoài ra có thể chấp nhận: thích ở nhà ↔ ưa bay nhảy) Câu 3. Tác giả cho rằng không nên dễ dàng phán xét người khác vì: Mỗi người có hoàn cảnh, lối sống, suy nghĩ khác nhau. Việc đánh giá thường mang tính chủ quan, phiến diện. Những lời phán xét dễ gây hiểu lầm, làm tổn thương người khác. → Vì vậy cần thận trọng, không vội vàng kết luận về người khác. Câu 4. Hiểu quan điểm: “Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó” → Nghĩa là: Nguy hiểm nhất không phải người khác có định kiến, mà là ta tự để mình bị chi phối bởi định kiến. Khi đó, ta mất đi sự độc lập trong suy nghĩ, sống theo đánh giá của người khác. Điều này khiến con người không được là chính mình và khó phát triển. Câu 5. Thông điệp rút ra: Không nên vội vàng phán xét người khác. Hãy tôn trọng sự khác biệt. Sống theo suy nghĩ và giá trị của bản thân, đừng để định kiến chi phối. Biết lắng nghe “tiếng nói bên trong” của chính mình.

Câu 1

Đoạn thơ thể hiện nỗi niềm sâu lắng của tác giả khi trở về với tuổi thơ và làng quê xưa. Hình ảnh “tôi đi về phía tuổi thơ” gợi sự hoài niệm, mong tìm lại những ký ức trong trẻo đã qua. Tuy nhiên, hiện thực lại khiến người đọc không khỏi xót xa: những người bạn đã rời làng đi kiếm sống, ruộng đồng không còn đủ nuôi sống con người, cuộc sống khó khăn khiến những nét đẹp giản dị như tiếng hát, mái tóc dài của thiếu nữ cũng dần mất đi. Cảnh làng quê đổi thay với “nhà cửa chen chúc mọc”, “lũy tre ngày xưa” không còn, gợi cảm giác tiếc nuối, bâng khuâng. Nghệ thuật của đoạn thơ nổi bật ở giọng điệu trầm buồn, hình ảnh giàu sức gợi và phép đối lập giữa quá khứ – hiện tại. Qua đó, tác giả bày tỏ nỗi nhớ quê hương tha thiết, đồng thời thể hiện sự trăn trở trước những đổi thay của cuộc sống nông thôn trong thời hiện đại.


Câu 1. Xác định thể thơ → Bài thơ được viết theo thể thơ tự do (không bị ràng buộc số chữ, số câu, vần điệu). � Gauth Câu 2. Hạnh phúc được miêu tả qua những tính từ nào? Trong bài thơ, hạnh phúc được miêu tả qua các tính từ: xanh (lá xanh) thơm (quả thơm) im lặng, dịu dàng vô tư → Những tính từ này gợi cảm giác nhẹ nhàng, giản dị, trong trẻo và bình yên. Câu 3. Hiểu nội dung đoạn thơ “Hạnh phúc đôi khi như quả thơm trong im lặng, dịu dàng” → Nội dung: Hạnh phúc không phải lúc nào cũng ồn ào, lớn lao. Nó có thể rất âm thầm, nhẹ nhàng, giống như mùi thơm của quả chín lan tỏa trong không gian yên tĩnh. → Tác giả muốn nói: hạnh phúc nằm ở những điều giản dị, tinh tế trong cuộc sống. Câu 4. Tác dụng của biện pháp so sánh “Hạnh phúc đôi khi như sông vô tư trôi về biển cả Chẳng cần biết mình đầy vơi” → Tác dụng: So sánh hạnh phúc với dòng sông giúp hình ảnh trở nên cụ thể, sinh động. Thể hiện quan niệm: Hạnh phúc là sự tự nhiên, tự do, không lo nghĩ, không toan tính. Sống thuận theo dòng chảy cuộc đời, không bận tâm được – mất. → Làm nổi bật vẻ đẹp vô tư, thanh thản của hạnh phúc. Câu 5. Nhận xét quan niệm về hạnh phúc của tác giả → Quan niệm của tác giả: Hạnh phúc rất giản dị, gần gũi, có thể là những điều nhỏ bé trong cuộc sống. Hạnh phúc mang vẻ nhẹ nhàng, bình yên, không ồn ào. Con người muốn hạnh phúc cần biết sống vô tư, buông bỏ lo toan, trân trọng hiện tại.