Phạm Minh Hằng
Giới thiệu về bản thân
a. Dấu hiệu nổi bật: câu văn thứ hai trong đoạn được triển khai không đúng với chủ đề chung của đoạn văn.
b. Dấu hiệu của lỗi liên kết:
- Giữa câu (1) và câu (2) chưa có phép liên kết hình thức.
- Phép nối được sử dụng để liên kết giữa câu (2) và câu (3) chưa phù hợp.
- Trình tự sắp xếp ý của câu (4) chưa phù hợp.c. Cách sửa:
- Thay thế phép nối.
- Sắp xếp lại vị trí câu cuối.
a. Lý do đoạn văn vẫn rời lạc: Mỗi câu nói về 1 nội dung không dùng quy veef một chủ đề
b. Lỗi mạch lạc đoạn văn:
+ Đoạn văn sử dụng phep liên kết lặp chưa phù hợp
+ Người viết nhầm lặp từ với liên kết
+ Các câu không tập chung hướng đến chủ đề
- Mạch lạc trong văn bản Hiền tài là nguyên khí của quốc gia được thể hiện rất rõ qua sự chi phối của một luận đề thống nhất đối với nội dung tất cả các đoạn, các câu.
- Liên kết ở đây cũng dễ được nhận biết nhờ các phép nối, phép thế, phép lặp được sử dụng thường xuyên và có hiệu quả.
Lý lẽ:
Nhà thơ phải không ngừng lao động, "dùi mài" và "trăn trở" cùng chữ nghĩa để tạo ra tác phẩm.
Chức danh nhà thơ không phải là một danh hiệu vĩnh viễn mà phải được "tái cử" không ngừng thông qua việc làm ra những tác phẩm có giá trị.
Dẫn chứng:
Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go: những người ở tuổi xế chiều vẫn "thu hoạch những mùa thơ dậy thì", minh chứng cho quá trình lao động không ngừng nghỉ.
Picasso: "Người ta cần rất nhiều thời gian để trở nên trẻ", ngụ ý rằng sự trẻ trung trong sáng tạo cần có sự tôi luyện lâu dàì
Lời nhận xét nghiêm khắc của Gít-đơ hay Pét-xoa về Vích-to Huy-gô, cho rằng dù là thiên tài nhưng ông đã không ít lần không được "tái cử" vào cương vị nhà thơ bởi sự bỏ phiếu của chữ.
Lời phát biểu của nhà thơ Pháp Ét-mông Gia-bét: "Chữ bầu lên nhà thơ", khẳng định tính chất "khắc nghiệt" và liên tục của cuộc bầu cử.
Nhận xét: có tính thuyết phục cao va có ý nghĩa sâu sắc
Cách tác giả triển khai quan điểm như sau:
- Chiều tóc bạc vẫn thu hoạch mùa thơ dậy thì, sức trẻ từ nội lực của chữ: Lí Bạch, Gớt, Ta-go.
- Dẫn ý kiến của các nhà thơ, nhà văn lớn trên thế giới (Ét-mông Gia-bét - Edmond Jabès, Gít-đơ - Gide, Pét-xoa – Pessoa).
+ Ét-mông Gia-bét nói đến vai trò của sáng tạo ngôn từ trong việc xác định danh vị đích thực của nhà thơ.+ Lê Đạt lại phát triển thêm, cho rằng mỗi lần sáng tạo tác phẩm mới lại một lần nhà thơ phải vật lộn với chữ.
+ "Nhà thơ” không phải là danh vị được tạo một lần cho mãi mãi. Nó có thể bị tước đoạt nếu nhà thơ không chịu khổ công lao động với ngôn từ mỗi khi viết một bài thơ mới.ý kiến này dùng phép ẩn dụ để tôn vinh sự lao động gian khổ bền bỉ và đầy tâm huyết của nhà thơ
tác giả rất ghét định kiến rằng các nhà thơ Việt Nam chín sớm cũng tàn lụi sớm. Ngược lại tác giả yêu quý những nhà thơ “lực điền” , “chăm chỉ” , “lầm lũi”
