Nguyễn Thị Chi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Chi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Để tranh luận trong phần 2 của bài "Chữ BẦU LÊN NHÀ THƠ", tác giả đã đưa ra những lí lẽ và dẫn chứng sau:

Lí lẽ: Tác giả so sánh sự khác biệt giữa văn xuôi và thơ. Văn xuôi chủ yếu dựa vào "ý tại ngôn tại", tức là ý nghĩa nằm ngay trong lời nói. Ngược lại, thơ dựa vào "ý tại ngôn ngoại", tức là ý nghĩa nằm ngoài lời nói, hàm ý sâu xa hơn.

Dẫn chứng: Tác giả nhấn mạnh rằng "ý tại ngôn ngoại" đòi hỏi thơ phải cô đúc và đa nghĩa. Điều này có nghĩa là thơ phải sử dụng ít từ ngữ nhưng lại chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa khác nhau, gợi mở cho người đọc những suy nghĩ và cảm xúc phong phú.

Nhận xét:Lí lẽ và dẫn chứng mà tác giả đưa ra khá thuyết phục. Việc so sánh giữa văn xuôi và thơ giúp người đọc dễ dàng hình dung được đặc trưng của thơ. Việc nhấn mạnh tính cô đúc và đa nghĩa của thơ cũng là một nhận xét xác đáng, phù hợp với bản chất của thể loại này. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng "ý tại ngôn ngoại" không phải là yếu tố duy nhất làm nên giá trị của một bài thơ. Một bài thơ hay còn cần có sự kết hợp hài hòa giữa nội dung và hình thức, giữa cảm xúc và lý trí, giữa cái đẹp và cái thật.

Quan điểm "chữ bầu lên nhà thơ" được tác giả triển khai bằng cách nhấn mạnh sự khác biệt giữa văn xuôi và thơ, trong đó thơ dựa vào "ý tại ngôn ngoại", tức là ý nghĩa nằm ngoài ngôn từ, đòi hỏi sự cô đúc và đa nghĩa. Điều này có nghĩa là chữ viết trong thơ không chỉ đơn thuần truyền tải ý nghĩa trực tiếp mà còn gợi mở, tạo ra những liên tưởng và cảm xúc sâu sắc, từ đó "bầu" nên tầm vóc của nhà thơ.

nói lên một quan niệm về lao động chữ nghĩa đầy gian khổ, kiên trì và tận tụy của nhà thơ chân chính. Nó nhấn mạnh rằng thơ không phải là sự bộc phát ngẫu hứng mà là kết quả của một quá trình chắt chiu, nhào nặn ngôn từ một cách nghệ thuật, biến những con chữ bình thường thành "ngôn ngữ đặc sản". 

nhà thơ ghét định kiến "nhà thơ Việt Nam chín sớm thì tàn lụi sớm" và không ưa những nhà thơ thần đồng. Ngược lại, ông ưa những nhà thơ "một nắng hai sương", chăm chỉ, lầm lũi, làm việc kiên trì trên trang giấy, đổi mồ hôi và công sức lấy từng Chữ .