Nguyễn Luyện Bảo Vy
Giới thiệu về bản thân
Văn bản có tính mạch lạc và liên kết chặt chẽ, logic, giàu sức thuyết phục.
a.Câu văn cuối cùng của đoạn văn không tập trung vào chủ đề chính là "sách" mà lại nói về "nó" (chiếc điện thoại thông minh), làm lạc đề và thiếu mạch lạc. b. Lỗi liên kết thể hiện ở việc sử dụng đại từ "Nó" ở đầu câu cuối cùng, lẽ ra phải chỉ cuốn sách nhưng lại chỉ chiếc điện thoại thông minh được nhắc đến ở câu đầu, gây nhầm lẫn về đối tượng chính của đoạn văn.
c.Bỏ câu cuối cùng và tập trung khai thác sâu hơn về ích lợi của sách.
a.vì biết phép lập để nhấn mạnh đều quan trọng những nếu lập quá nhiều câu văn sẽ trở nên nhàm chán rời rạc như trên,lạm dụng 1 từ quá nhiều mà ko thay bằng các từ đồng nghĩa khác làm câu văn trở nên ko hay.
b.mắc lỗi lập lại từ quá nhiều lần chưa có nhưng từ ngữ nối để liên kết câu văn.
Bằng cách khẳng định nhà thơ chân chính không được tạo ra bởi danh xưng mà bởi lao động chữ và sự sáng tạo của chính họ, qua việc trau chuốt ngôn ngữ, coi trọng mỗi con chữ
Lí lẽ về sự lao động chữ: Tác giả bác bỏ quan niệm nhà thơ "chín sớm" vì chủ yếu dựa vào "vốn trời cho", mà khẳng định thơ ca chân chính đòi hỏi sự lao động ngôn ngữ công phu và kiên trì để tạo ra những chữ nghĩa độc đáo. Lý lẽ về sự tinh túy của "chữ": Chữ trong thơ là sự kết tinh của lao động ngôn ngữ, là sự sáng tạo độc đáo của nhà thơ, không chỉ đẹp về nghĩa mà còn mang trách nhiệm tinh thần.
Nhấn mạnh sự nỗ lực, công phu và lao động miệt mài của nhà thơ trong việc sáng tạo tác phẩm, chứ không chỉ dựa vào tài năng trời phú. Họ không phải là "thần đồng" mà là những người không ngừng trau dồi, rèn luyện để cho ra đời những tác phẩm có giá trị.
Nhà thơ ghét và ko ưa những người viết thơ chỉ để biểu đạt ý mà ko để ý tới câu từ ,diện mạo của từ ngữ.Nhà thơ ưa những người miệt mài viết sáng tạo nên từng câu chữ hay đẹp,gây gợi cảm luyến láy.