Nguyễn Phương Lan
Giới thiệu về bản thân
Phép lặp từ hiền tài được sử dụng nhiều lần nhưng đoạn văn vẫn rời rạc vì thiếu các từ ngữ liên kết chuyển tiếp giữa các câu .Các câu văn liệt kê đặc điêm của hiền tài mà không nêu rõ vai trò của họ trong xã hội
b, Đoạn văn Mắc lỗi mà là vì các kiểu không được sắp xếp theo 1 trình tự logic ví dụ câu “hiền tài trong lịch sử thời nào cũng có ” đột ngột xuất hiện sau khi nói về năng lực của hiền tài gây cảm giác thiếu liên kết
a , Dấu hiệu nổ bật là sự thiếu liên kết giữa các câu ( chuyển đổi chủ đề đột ngột từ việc sử dụng điện thoại đến lợi ích của sách và lại chuyển về sự tiện lợi của điện thoại nhưng khó tìm được sự yên tĩnh )
b. Phép nối không phù hợp
Phép thế không rõ ràng
c. Cách sửa : Sắp xếp lại trình tự các câu , sử dụng từ nối phù hợp , làm rõ phép thế
Đoạn văn này có tính hoàn chỉnh về mặt nội dung, tập trung vào 1 chủ đề chính là đồng cảm và được trình bày theo hình thức nhất định ,( chữ viết hoa đầu dòng kết thúc bằng dấu “.”)
Mạch lạc : Luận điểm thống nhất , logic
Liên kết : Sử dụng hiệu quả phép đối và các quan hệ nhân quả để các ý gắn bó khăng khit , tăng tính thuyết phục
- Trước hết, tác giả nêu cơ sở lí luận: thơ khác văn xuôi, thơ là nghệ thuật của chữ, nên người làm thơ phải lao động với chữ.
- Tiếp theo, ông phản bác quan niệm sai lầm coi thơ là sản phẩm của thiên phú và cảm hứng bốc đồng; khẳng định thơ hay chỉ đến từ sự kiên trì, rèn luyện.
- Cuối cùng, tác giả khái quát bằng hình ảnh “chữ bầu lên nhà thơ”, nhấn mạnh rằng giá trị của nhà thơ chỉ được quyết định bởi chất lượng từng bài thơ, không phải danh tiếng có sẵn.
→ Mạch triển khai: giải thích → phản bác → khẳng định – mở rộng.
1. Lí lẽ
- Thơ khác văn xuôi: thơ dựa vào “ý tại ngôn ngoại”, đòi hỏi chữ phải cô đúc, đa nghĩa.
- Làm thơ không phải nhờ bốc đồng hay thiên phú mà cần lao động chữ bền bỉ.
- Nhà thơ “chín sớm, tàn sớm” là do chỉ dựa vào vốn trời cho.
- Danh hiệu “nhà thơ” không cố định: mỗi bài thơ là một lần được chữ “bầu”.
- Con đường thơ mỗi người mỗi khác nhưng đều cần chăm chỉ rèn luyện ngôn ngữ.
2. Dẫn chứng:
Jabès: “Chữ bầu lên nhà thơ”; nhận xét về Victor Hugo – có lúc thiên tài cũng viết dở.
- Tônxtôi chữa nhiều lần Chiến tranh và hoà bình; Flaubert cân chữ như “bốc thuốc”.
- Lý Bạch, Goethe, Tagore… tuổi già vẫn làm được thơ hay.
- Câu của Picasso: “Người ta cần rất nhiều thời gian để trở nên trẻ”.
3. Nhận xét
Đoạn trích có lập luận chặt chẽ, giàu chất triết lí; dẫn chứng phong phú, thuyết phục. Quan niệm của Lê Đạt nhấn mạnh vai trò lao động nghệ thuật, sự nghiêm túc với chữ và tinh thần sáng tạo không ngừng của người làm thơ.
Câu nói này thường được dùng để ca ngợi sự cần cù, gian khổ và tâm huyết của người nghệ sĩ chân chính. Nó đặt nhà thơ ngang hàng với người nông dân lao động, nhấn mạnh rằng sáng tác văn chương cũng là một quá trình lao động vất vả, chứ không phải là sự may mắn hay cảm hứng chợt đến dễ dàng. ”Nhà thơ một nắng hai sương” đã liên hệ trực tiếp với hình ảnh người nông dân (lực điền) phải làm việc ngoài trời từ sớm tinh mơ đến tối mịt, chịu đựng mọi khắc nghiệt của thiên nhiên (một nắng - cái nắng gắt ban ngày, hai sương - cái sương lạnh buổi sớm và tối). Qua đó ta thấy nhà thơ cũng phải đối diện với sự khắc nghiệt của quá trình sáng tạo: những đêm thức trắng, sự bế tắc trong ý tưởng, sự đấu tranh không ngừng nghỉ với ngôn từ và cảm xúc. Họ làm việc miệt mài, không quản ngày đêm.
” Lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy”
Lầm lũi: Mô tả dáng vẻ âm thầm, lặng lẽ, tập trung cao độ, không phô trương.
Lực điền: Người nông dân cày bừa.
Cánh đồng giấy: Đây chính là trang giấy trắng, là không gian sáng tạo của nhà thơ.Qua đó ta thấy nhà thơ như người nông dân đang cặm cụi cày xới trên mảnh đất của mình. Họ phải "gieo trồng" ý tưởng, "cày xới" cấu trúc câu chữ, và làm việc một cách cần mẫn, kiên trì trên không gian hạn hẹp nhưng vô tận của trang giấy. “Đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ”.Bát mồ hôi: Tượng trưng cho công sức, sự đổ vỡ về tinh thần, và những giọt nước mắt, trăn trở, hy sinh cá nhân trong quá trình sáng tác. Hạt chữ: Tượng trưng cho từng câu, từng chữ, từng ý tưởng được chắt lọc và hoàn thiện trong tác phẩm.Qua đó ta hiểu được mỗi một từ, một câu thơ được tạo ra đều phải trả giá bằng một lượng lớn công sức và tâm huyết của người viết. Không có sự đầu tư về trí tuệ và cảm xúc thì không thể có được "hạt chữ" tinh túy .Câu nói này đề cao giá trị của lao động nghệ thuật. Nó nhắc nhở chúng ta rằng: Những tác phẩm có giá trị lớn thường được tạo ra từ sự khổ luyện và trải nghiệm sâu sắc. Sự trân trọng: Người đọc cần trân trọng tác phẩm văn chương vì đằng sau vẻ đẹp lung linh của nó là những giọt mồ hôi trí tuệ của người nghệ sĩ.
Tác giả ghét cái định kiến quái gở, không biết xuất hiện từ bao giờ: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.Đồng thời ông ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hỡi lấy từng hạt chữ.