Nguyễn Ngọc Thiện

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Thiện
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a Nó được coi là một đoạn văn vì nó trình bày một ý tưởng trọn vẹn, thống nhất về nội dung và được nhận biết bằng hình thức xuống dòng, lùi đầu dòng.


b Mạch lạc giữa các câu trong đoạn văn thể hiện sự phát triển logic của luận điểm chính.

c Dấu hiệu cho thấy liên kết là cụm từ "Nói cách khác" ở đầu đoạn văn.

d Các từ ngữ được lặp lại nhiều lần là "con người", "nghệ thuật", "đồng cảm", "lòng đồng cảm", "nghệ sĩ

Văn bản "Hiền tài là nguyên khí của quốc gia" có mạch lạc và liên kết chặt chẽ, logic.

Đây là những người vẫn sáng tác sung sức, tạo ra nhiều tác phẩm lớn khi đã lớn tuổi.

Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được triển khai nhất quán qua lập luận, ví dụ, hình ảnh và so sánh, làm nổi bật tư tưởng: Nhà thơ không được phong tặng bởi trời, mà do lao động nghệ thuật bền bỉ và tài năng xử lí chữ nghĩa quyết định.

→ Ý kiến cho thấy: Thơ hay không đến từ may mắn hay thiên tài bẩm sinh, mà là kết quả của quá trình rèn luyện, mài giũa, dồn tâm trí và cảm xúc vào lao động nghệ thuật.

Tác giả rất ghét: Cái định kiến cho rằng “các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm”. → Tác giả cho rằng đó là một định kiến “quái gở”, không có cơ sở. Tác giả không mê: Những nhà thơ thần đồng, những người được coi là “thiên tài sớm”, làm thơ dễ dàng nhờ năng khiếu bẩm sinh. → Ông cho rằng những “nhà thơ trời cho” thường bốc đồng và “đồng thường ngắn Tác giả ưa: Những nhà thơ một nắng hai sương, cần cù, lao động nghệ thuật nghiêm túc. Những người miệt mài “lục điền trên cánh đồng giấy”, lấy mồ hôi đổi từng hạt chữ. Những nhà thơ già dặn từ “nội lực của chữ”, như Lý Bạch, Saadi, Gorki, Tagore… vẫn “thu hoạch những mùa thơ dậy thì” khi đã lớn tuổi. → Nói cách khác, ông ưa những nhà thơ rèn luyện chữ nghĩa bằng lao động thực sự, chứ không phải nhà thơ chỉ dựa vào thiên bẩm