Phùng Mạnh Hiển

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phùng Mạnh Hiển
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Quan điểm này được triển khai nhằm mục đích đề cao lao động và công phu của nhà thơ, làm sâu sắc thêm lập luận của tác giả ở đoạn 2:

• Nó là lời khẳng định cuối cùng rằng phẩm chất và giá trị của một nhà thơ không nằm ở tuổi trời, danh tiếng hay vốn trời cho, mà nằm ở "nội lực của chữ" trong từng tác phẩm cụ thể.

• Nó là một lời cảnh báo nghiêm khắc rằng danh vị nhà thơ không phải là đích đến, mà là một quá trình chinh phục không ngừng đối với ngôn ngữ.


Phần 2 của bài viết là một đoạn tranh luận mạnh mẽ nhằm bác bỏ quan niệm thơ ca chỉ đến từ cảm hứng hay thiên phú, đồng thời đề cao lao động khổ luyện. Tác giả phê phán việc sính ca tụng nhà thơ viết tức khắc, khẳng định những câu thơ hay là kết quả của thành tâm kiên trì và lao động bền bỉ, chứ không phải may rủi hay "đánh quả". Ông ghét định kiến nhà thơ chín sớm tàn lụi sớm (vì dựa vào vốn trời cho bủn xỉn) và ưa nhà thơ "lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ", khuyến khích học tập các nhà thơ lớn như Gớt, Ta-go để duy trì nội lực. Cuối cùng, tác giả nhấn mạnh quyền lực của ngôn ngữ bằng cách ủng hộ quan điểm "Chữ bầu lên nhà thơ" (É. Gia-bét), chứng tỏ nhà thơ phải liên tục được "cử tri chữ" tái cử, như trường hợp Vích-to Huy-gô cũng có lúc không được tái cử.


khẳng định giá trị của thơ ca nằm ở sự tôi luyện và công sức, chứ không phải ở sự may rủi hay tài năng bẩm sinh không được trau dồi.


Rất ghét định kiến quái gở: "Các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm." (Ông cho rằng đây là những nhà thơ chủ yếu sống bằng vốn trời cho, vốn thường bủn xỉn và không bền vững).

Không mê những nhà thơ thần đồng. (Ông không tin vào những tài năng tức khắc mà thiếu sự rèn luyện).

Ưa những nhà thơ: "Một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hỡi lấy từng hạt chữ." (Những người lao động chữ nghĩa kiên trì, chăm chỉ).

Đề cao:

"Kì ngộ kết quả của một thành tâm kiên trì, một đa mang đắm đuối" (Đối lập với may rủi đơn thuần hoặc đánh quả).

Học tập, rèn luyện, dùi mài (Ông phê phán sự hiểu lầm câu nói của Trang Tử để coi thường việc học tập, rèn luyện).

Những nhà thơ lớn (Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go) có thể "ở vào buổi chiều tóc bạc vẫn thu hoạch những mùa thơ dậy thì," chứng tỏ nội lực của chữ không tàn lụi theo tuổi trời.

Lao động chữ để biến ngôn ngữ công cộng thành "ngôn ngữ đặc sản độc nhất" và làm phong phú cho tiếng mẹ.