Nguyễn Thị Diệu Linh
Giới thiệu về bản thân
Cách mạng công nghiệp lần thứ ba và Cách mạng công nghiệp lần thứ tư có những tác động chính:
- Kinh tế: Tăng năng suất lao động, xuất hiện nhiều ngành công nghệ cao, phát triển kinh tế số và thương mại điện tử.
- Xã hội: Thay đổi cơ cấu việc làm, nâng cao chất lượng cuộc sống nhưng cũng gây nguy cơ thất nghiệp do tự động hóa.
- Văn hóa: Mở rộng giao lưu văn hóa, phát triển văn hóa số và giúp con người tiếp cận thông tin nhanh hơn.
Tế bào nhân sơ:
-kích thước: nhỏ
-nhân: chưa có nhân hoàn chỉnh và ko có màng nhân
-vật chất di chuyền: ADN dạng vòng, trần ,năm trong tế bào chất
-hệ thông nội màng: ko có
-bào quan: ko có bào quan có màng
-đại diện: vi khuẩn, vi khuẩn lam
Tế bào nhân thực:
-kích thước: lớn
-nhân: có nhân hoàn chỉnh,có màng nhân
-vật chất di chuyền: ADN dạng thẳng, nằm trong nhân
-hệ thống nội màng: có (lưới nội chất, bộ máy golgi....)
-bào quan: có nhiều bào quan có màng (ti thể , lục lạp....)
-đại diện : động vật ,thực vật, nấm
vì rau xanh :
- Cung cấp vitamin, muối khoáng, chất chống oxi hóa khác nhau
- Cellulose giúp tăng nhu động ruột, phòng táo bón
- Mỗi loại rau có thành phần dinh dưỡng khác nhau, nên ăn đa dạng giúp cơ thể hấp thu đầy đủ chất cần thiết
Đổ ngập nước và đậy kín để tạo môi trường yếm khí cho vi khuẩn lactic hoạt động tốt, giúp lên men tạo axit lactic. Đồng thời, cách này ngăn không khí và vi sinh vật có hại xâm nhập, tránh làm rau bị thối hỏng.
Quan điểm được triển khai nhất quán và thuyết phục:
- Lê Đạt triển khai quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” bằng:
+. Lí luận về bản chất của thơ và chữ nghĩa
+. Phản bác quan niệm sai lầm về thiên tài và cảm hứng
+. Những dẫn chứng văn học – nghệ thuật uy tín
+. Hình ảnh độc đáo: nhà thơ ứng cử trước “cử tri chữ”
→ Từ đó, ông khẳng định:
Nhà thơ được làm nên bởi chữ, chứ không phải bởi danh xưng hay hào quang bẩm sinh. Chữ mới là thước đo cuối cùng, công bằng và nghiêm khắc nhất.
* Dẫn chứng và lí lẽ để tranh luận trong phần 2
a. So sánh công phu của nhà tiểu thuyết với nhà thơ
- Lí lẽ: Xã hội thường thừa nhận công phu của người viết tiểu thuyết nhưng ít ai nói đến công phu của nhà thơ, dù thơ cũng cần lao động nghiêm túc không kém.
- Dẫn chứng:
+ Tôn-xtôi chữa đi chữa lại Chiến tranh và hòa bình.
+Phlô-be cân nhắc chữ như “thầy lang bốc thuốc”.
b. Phản bác quan niệm đề cao cảm hứng “bốc đồng” và thiên phú
- Lí lẽ: + Cảm hứng “bốc đồng” ngắn ngủi, “trời cho thì trời lại lấy đi”.
+ Thơ hay tuy là “kì ngộ”, nhưng là kết quả của kiên trì, đắm đuối, không phải may rủi.
- Dẫn chứng:
+ Phê phán việc “thiên hạ sính ca tụng nhà thơ thiên phú”.
+ Khẳng định “làm thơ không phải đánh quả”, “không ai trúng số độc đắc suốt đời”.
c. Lập luận về sự rèn luyện – không thể bỏ qua học tập
- Lí lẽ:
+ Muốn sáng tạo phải có nền tảng học hỏi, rèn luyện nghiêm túc, không thể dựa vào bản năng.
- Dẫn chứng:
+ Nhắc đến câu nói của Trang Tử: “vứt thánh bỏ trí”, nhưng giải thích rõ không được hiểu sai — muốn bỏ thì phải có đã, nghĩa là phải có vốn liếng, đã học tập trước.
d. Phản bác “định kiến quái gở” về nhà thơ chín sớm
- Lí lẽ:
+ Quan niệm “nhà thơ Việt Nam chín sớm thì tàn lụi sớm” là sai lầm
+ Người sống bằng “vốn trời cho” thì dễ cạn kiệt.
- Dẫn chứng:
+ Hình ảnh trời “bủn xỉn” với những người chỉ dựa vào “viện trợ”.
+ Nhà thơ thần đồng thường không bền lâu.
e. Đưa ra hình mẫu nhà thơ đúng nghĩa
- Lí lẽ:
+ Nhà thơ phải lao động chữ bền bỉ, mỗi bài thơ là một “cuộc bầu cử” mới, không có thiên tài suốt đời.
- Dẫn chứng:
+ Nhắc đến các nhà thơ lớn: Lý Bạch, Saadi, Goethe, Tagore, vẫn làm thơ hay khi tuổi đã cao.
+ Trích Picasso: “Người ta cần rất nhiều thời gian để trở nên trẻ.
+ Trích Edmond Jabès: “Chữ bầu lên nhà thơ.”
+ Nhận xét nghiêm khắc về Victor Hugo, có lúc “không được tái cử” trước lá phiếu của chữ.
* Nhận xét
- Sâu sắc và thuyết phục: Lê Đạt kết hợp chặt chẽ giữa lí lẽ và dẫn chứng cụ thể, giàu liên tưởng.
- Nhiều dẫn chứng uy tín quốc tế: Tôn-xtôi, Phlô-be, Trang Tử, Lý Bạch, Gớt, Ta-go, Picasso, Jabès… giúp lập luận giàu sức nặng.
- Giọng văn sắc sảo, giàu hình ảnh: Ẩn dụ “trời bủn xỉn”, “đánh quả”, “cử tri chữ”… vừa hài hước vừa sâu cay, tạo ấn tượng mạnh.
- Quan điểm tiến bộ: Khẳng định lao động nghệ thuật bền bỉ quan trọng hơn thiên phú, chống lại quan niệm giản đơn, lệch lạc về thơ.
- Toát lên tinh thần nhân văn: Tôn vinh sự lao động sáng tạo của con người, đề cao trách nhiệm và phẩm chất của nhà thơ.
- Theo tôi ý kiến “Nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ.”để nói về lao động nghệ thuật của nhà thơ
• Ý kiến trên tôn vinh:
- lao động nghệ thuật nghiêm túc, cần mẫn và bền bỉ,
- Đề cao những nhà thơ coi việc làm thơ là nghề khổ luyện, chứ không phải trò “đánh quả” của cảm hứng bất chợt.
• Nó cũng phê phán quan niệm coi thơ là sản phẩm của thiên tài bộc phát, và khẳng định thơ hay phải được “cày xới” bằng công sức thật sự.
- Tác giả rất ghét:
→ “cái định kiến quái gở…: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.” - Tác giả không mê:
→ “những nhà thơ thần đồng. Nghĩa là ông không thích những nhà thơ chỉ sống bằng “vốn trời cho”, viết trong cơn bốc đồng, thiếu rèn luyện lâu dài •Tác giả ưa: → “những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ.” Đó là những nhà thơ: •lao động nghệ thuật nghiêm túc, bền bỉ, kiên trì rèn luyện. •làm thơ bằng công phu và nội lực của chữ.