Vũ Việt Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Việt Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 (2 điểm): Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích những nét đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của bài thơ Thuật hoài. ​Gợi ý đoạn văn: Bài thơ Thuật hoài của Phạm Ngũ Lão là một kiệt tác khắc họa vẻ đẹp con người và thời đại nhà Trần. Về nghệ thuật, tác giả sử dụng bút pháp sử thi với những hình ảnh kỳ vĩ, ngôn ngữ súc tích và các biện pháp tu từ như so sánh ("tì hổ"), phóng đại ("khí thôn ngưu") để tạo nên âm hưởng hào hùng. Về nội dung, hai câu đầu đã tạc vào không gian hình tượng bậc nam nhi hiên ngang, lẫm liệt cùng đội quân có sức mạnh vô song, át cả vũ trụ. Hai câu sau lại bộc lộ vẻ đẹp nhân cách cao thượng của một danh tướng luôn canh cánh "nợ công danh" và biết "thẹn" trước tấm gương tiền nhân. Cái "thẹn" ấy không làm người anh hùng nhỏ bé đi mà trái lại, càng nâng tầm ý chí và khát vọng cống hiến cho đất nước, làm nên sức sống bất diệt cho tinh thần Đông A. ​Câu 2 (4 điểm): Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) bày tỏ ý kiến về trách nhiệm của thế hệ trẻ hiện nay đối với đất nước. ​Dàn ý chi tiết: ​1. Mở bài: ​Dẫn dắt từ tinh thần trách nhiệm của cha ông xưa (qua bài thơ Thuật hoài). ​Nêu vấn đề: Trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong bối cảnh hiện nay. ​2. Thân bài: ​Giải thích trách nhiệm là gì? Đó là nghĩa vụ, là ý thức tự giác thực hiện những việc cần làm đối với bản thân, gia đình và cộng đồng, xã hội. ​Trách nhiệm của thanh niên hiện nay thể hiện qua: ​Học tập và rèn luyện: Đây là nhiệm vụ hàng đầu. Cần nỗ lực chiếm lĩnh tri thức, công nghệ để đưa đất nước hội nhập, thoát khỏi nghèo nàn, lạc hậu. ​Giữ gìn bản sắc văn hóa: Giữa cơn lốc toàn cầu hóa, thanh niên cần trân trọng và bảo vệ những giá trị truyền thống của dân tộc. ​Ý thức bảo vệ chủ quyền: Luôn sẵn sàng cống hiến sức trẻ, bảo vệ vững chắc biên cương và chủ quyền lãnh thổ đất nước. ​Tại sao thanh niên phải có trách nhiệm? ​Tuổi trẻ là chủ nhân tương lai, là nguồn lực sáng tạo lớn nhất của quốc gia. ​Đất nước chỉ có thể mạnh khi thế hệ trẻ mạnh về cả thể chất lẫn trí tuệ. ​Mở rộng/Phê phán: Lên án một bộ phận thanh niên sống thờ ơ, vô cảm, thiếu lý tưởng hoặc có tư duy "hưởng thụ" trước khi "cống hiến". ​3. Kết bài: ​Khẳng định lại vai trò của thế hệ trẻ. ​Liên hệ bản thân: Bài học về sự nỗ lực và ý thức sống có ích mỗi ngày.

Câu 1: Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật Thị Phương ​Trong đoạn trích từ vở chèo cổ Trương Viên, nhân vật Thị Phương hiện lên như một biểu tượng rực rỡ của lòng hiếu thảo và đức hy sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam. Giữa hoàn cảnh ngặt nghèo khi đối mặt với Quỷ dữ và Thần rừng, Thị Phương không hề mưu cầu sự sống cho bản thân mà chỉ nhất mực bảo vệ mẹ chồng. Hành động tự nguyện "xin thế mạng" và lời van nài khẩn thiết: "Ông ăn thịt tôi, ông tha cháu nó" là minh chứng hùng hồn nhất cho một tâm hồn vị tha, xem nhẹ cái chết trước đạo làm con. Qua những làn điệu chèo mộc mạc, tác giả dân gian đã khắc họa thành công một người phụ nữ không chỉ đảm đang mà còn có bản lĩnh phi thường. Lòng hiếu thảo của nàng không dừng lại ở bổn phận nề nếp mà đã trở thành một giá trị nhân văn sâu sắc, làm rung động trái tim người đọc qua bao thế hệ. Thị Phương chính là hiện thân của vẻ đẹp "Công - Dung - Ngôn - Hạnh" truyền thống, một tấm gương sáng về tình thân và đạo lý ở đời. ​Câu 2: Bài văn nghị luận thuyết phục bạn trẻ từ bỏ thói quen "bỏ quên" gia đình ​Bài làm ​Trong guồng quay hối hả của thế kỷ 21, khi những giá trị vật chất và sự thành công cá nhân thường được đặt lên bàn cân, có một thực trạng đáng buồn đang âm thầm diễn ra: nhiều bạn trẻ đang dần “bỏ quên” chính gia đình mình. Nếu như ngày xưa, nàng Thị Phương trong vở chèo Trương Viên sẵn sàng dâng hiến mạng sống để bảo vệ mẹ già, thì ngày nay, không ít người lại tiếc rẻ một cuộc điện thoại hay một bữa cơm chung với cha mẹ. Đã đến lúc chúng ta cần thức tỉnh và từ bỏ thói quen vô tâm này trước khi quá muộn. ​Trước hết, việc “bỏ quên” gia đình không chỉ là sự vắng mặt về thể xác mà còn là sự xa cách về tâm hồn. Hình ảnh những bữa cơm gia đình mà mỗi thành viên đều dán mắt vào màn hình điện thoại đã trở nên quá quen thuộc. Chúng ta có thể dành hàng giờ để tán gẫu với người lạ trên mạng xã hội, nhưng lại cảm thấy “phiền” khi cha mẹ hỏi han về công việc. Chúng ta ưu tiên những buổi tiệc tùng, những chuyến đi xa với bạn bè, nhưng lại luôn khất lần những dịp lễ tết, sum họp gia đình với lý do “con bận”. ​Nguyên nhân của thói quen này phần lớn đến từ áp lực khẳng định bản thân và sự cám dỗ của các thiết bị công nghệ. Người trẻ mải mê chạy theo những mục tiêu xa xôi mà quên mất rằng, gia đình mới là cái gốc của mọi hạnh phúc. Sự khác biệt về tư duy giữa các thế hệ cũng khiến nhiều bạn cảm thấy khó chia sẻ, từ đó chọn cách im lặng và thu mình vào thế giới riêng. ​Tuy nhiên, cái giá phải trả cho sự thờ ơ này là vô cùng đắt. Gia đình vốn là điểm tựa tinh thần duy nhất giúp con người vượt qua bão giông cuộc đời. Khi chúng ta bỏ quên gia đình, chúng ta đang tự cắt đứt nguồn năng lượng yêu thương của chính mình. Cha mẹ không thể sống đời với ta, thời gian là kẻ thù tàn nhẫn nhất. Sẽ thật đau đớn nếu một ngày nào đó chúng ta đạt được đỉnh cao của danh vọng nhưng nhìn lại, những người thân yêu nhất đã không còn ở đó để sẻ chia. Sự hối hận muộn màng chính là bản án nặng nề nhất đối với mỗi người con. ​Vì vậy, tôi muốn nhắn nhủ tới các bạn trẻ: Hãy học cách trân trọng gia đình ngay từ những điều nhỏ nhất. Đừng đợi đến khi thành công mới báo hiếu, vì cha mẹ cần sự quan tâm chứ không chỉ cần tiền bạc. Một tin nhắn hỏi thăm giữa giờ làm, một buổi tối cùng mẹ vào bếp, hay đơn giản là lắng nghe những câu chuyện cũ của cha... tất cả đều là những sợi dây kết nối vô hình nhưng bền chặt. Hãy tập thói quen rời xa màn hình điện thoại khi bước chân vào cửa nhà để thực sự "sống" cùng những người thân yêu. ​Gia đình là nơi duy nhất không bao giờ từ bỏ ta, vì vậy xin đừng là người đầu tiên từ bỏ gia đình. Hãy nhớ rằng, trong khi bạn đang bận rộn trưởng thành thì cha mẹ cũng đang bận già đi. Đừng để sự vô tâm biến chúng ta thành những kẻ xa lạ trong chính ngôi nhà của mình. Hãy trân trọng và yêu thương gia đình ngay hôm nay, bởi đó là tài sản quý giá nhất mà không một công nghệ hay sự giàu sang nào có thể thay thế được.

Trong đoạn trích từ vở chèo cổ Trương Viên, nhân vật Thị Phương hiện lên như một biểu tượng rực rỡ của lòng hiếu thảo và đức hy sinh của người phụ nữ Việt Nam xưa. Giữa cảnh ngộ éo le, khi đối mặt với sự hung tàn của Quỷ dữ và Thần rừng, Thị Phương không hề run sợ cho bản thân mà chỉ nhất mực lo cho mẹ chồng. Hành động tình nguyện "xin thế mạng" và van nài "ông ăn thịt tôi, ông tha cháu nó" cho thấy một sự hy sinh vô điều kiện. Lòng hiếu thảo của nàng đã vượt lên trên bản năng sinh tồn thông thường, biến một người phụ nữ chân yếu tay mềm trở nên dũng cảm phi thường trước cái chết. Qua ngôn ngữ chèo mộc mạc nhưng giàu cảm xúc, Thị Phương không chỉ làm tròn bổn phận nàng dâu mà còn nâng tầm đạo đức gia đình thành một lý tưởng sống cao đẹp. Nhân vật đã để lại niềm xúc động sâu sắc, khẳng định vẻ đẹp tâm hồn bất diệt của người phụ nữ trong văn hóa dân gian. ​Câu 2: Thuyết phục bạn trẻ từ bỏ thói quen "bỏ quên" gia đình (khoảng 600 chữ) ​1. Mở bài ​Dẫn dắt từ hình ảnh Thị Phương (người xưa sẵn sàng hy sinh mạng sống vì người thân). ​Nêu thực trạng: Trong nhịp sống hiện đại, nhiều bạn trẻ đang dần hình thành thói quen "bỏ quên" gia đình giữa những bộn bề cá nhân. ​2. Thân bài ​Thực trạng của thói quen "bỏ quên": ​Sự chiếm hữu của công nghệ: Những bữa cơm gia đình mà mỗi người một chiếc điện thoại, thiếu hẳn sự giao tiếp bằng ánh mắt và lời nói. ​Ưu tiên các mối quan hệ xã hội, bạn bè và công việc hơn là dành thời gian chất lượng cho cha mẹ. ​Coi việc được chăm sóc là hiển nhiên, dẫn đến sự thờ ơ trước những biến đổi về sức khỏe hay tâm lý của người thân. ​Nguyên nhân dẫn đến sự xa cách: ​Áp lực "thành công" khiến giới trẻ bị cuốn vào vòng xoáy kiếm tiền và khẳng định bản thân. ​Sự khác biệt về quan điểm giữa các thế hệ (khoảng cách thế hệ) khiến người trẻ ngại chia sẻ. ​Hệ quả đáng báo động: ​Sự kết nối gia đình bị lỏng lẻo, tạo ra sự cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình. ​Người trẻ dễ rơi vào trạng thái mất phương hướng khi không có điểm tựa tinh thần vững chắc từ gia đình. ​Hối tiếc muộn màng khi cha mẹ già yếu hoặc không còn ở bên cạnh. ​Lời kêu gọi và giải pháp: ​Thức tỉnh giá trị: Hãy nhớ rằng "Gia đình là nơi để về", là nơi duy nhất yêu thương ta vô điều kiện. ​Hành động nhỏ, ý nghĩa lớn: Chỉ cần tắt điện thoại 30 phút mỗi bữa ăn, hỏi thăm một câu về sức khỏe của mẹ, hay giúp cha việc vặt trong nhà. ​Học cách lắng nghe: Hãy kiên nhẫn hơn với những câu chuyện "ngày xưa" của ông bà, cha mẹ để thấu hiểu và thu hẹp khoảng cách. ​3. Kết bài ​Khẳng định lại: Gia đình không chỉ là trách nhiệm mà còn là nguồn sức sống mạnh liệt nhất của mỗi con người. ​Thông điệp: Đừng để sự bận rộn lấy đi những điều quý giá nhất. Hãy yêu thương khi còn có thể, bởi thời gian không chờ đợi bất cứ ai.