Nguyễn Sỹ Quang
Giới thiệu về bản thân
rồi
cô làm chuẩn quá
- Số học sinh khá giỏi: 552 em
- Chiếm 92% số học sinh toàn trường.
Gọi số học sinh toàn trường là x.
Theo đề bài:
\(552 = 92 \% \times x = 0.92 x\)
Tính x:
\(x = \frac{552}{0.92} = 600\)
Đáp số: Trường Cát Linh có 600 học sinh.
Phương trình bậc nhất một ẩn là phương trình có dạng:
\(a x + b = 0\)
Trong đó:
- x là ẩn số (giá trị cần tìm),
- a và b là các số đã biết,
- a ≠ 0 (vì nếu a = 0 thì phương trình không còn là bậc nhất).
2. Cách giải
Ta tìm x bằng cách “chuyển vế đổi dấu” và chia hai vế cho a.
\(a x + b = 0 \Rightarrow a x = - b \Rightarrow x = \frac{- b}{a}\)
3. Ví dụ
Ví dụ 1:
\(2 x - 6 = 0\)
Giải:
\(2 x = 6 \Rightarrow x = 3\)
Ví dụ 2:
\(- 5 x + 10 = 0\)
Giải:
\(- 5 x = - 10 \Rightarrow x = 2\)
4. Nhận xét
- Phương trình bậc nhất một ẩn luôn có đúng một nghiệm duy nhất.
- Khi giải, cần cẩn thận với dấu “+”, “–” và việc chia cho hệ số a.
phải chịu
Trong suốt những năm cấp hai, tôi luôn tin rằng tình bạn chân thành có thể vượt qua mọi khó khăn. Tôi và hai người bạn – Minh và An – từng là một bộ ba không thể tách rời. Chúng tôi cùng nhau đi học, cùng làm bài tập, cùng chia sẻ những bí mật mà ai cũng nghĩ sẽ theo chúng tôi mãi mãi. Khoảng thời gian ấy giống như những ngày nắng đẹp, trong trẻo và không chút gợn lo âu.
Thế nhưng, một lần trải nghiệm khó quên đã khiến tôi hiểu rằng tình bạn đôi khi mong manh hơn tôi tưởng. Chuyện xảy ra vào cuối năm học lớp tám, khi tôi vô tình phát hiện Minh và An lập một nhóm chat riêng, nơi cả hai nói những lời không hay về tôi. Mọi thứ bắt đầu khi tôi thấy thái độ của hai cậu ấy thay đổi: họ hay thì thầm với nhau, đôi lúc nhìn tôi rồi cười nhỏ. Tôi đã cố nghĩ rằng mình quá nhạy cảm, nhưng cảm giác bất an cứ lớn dần.
Cho đến một ngày, điện thoại của An để quên trên bàn học. Một tin nhắn bật sáng với nội dung khiến tim tôi như thắt lại: “Tốt nhất đừng rủ nó đi nữa, phiền lắm.” Dù biết không nên đọc tiếp, tôi vẫn bị thôi thúc mở đoạn trò chuyện. Những dòng chữ nói về tôi với sự khó chịu, bực bội, thậm chí miệt thị. Người gửi là Minh – người mà trước đây vẫn hay nói tôi là “đứa bạn không thể thay thế”.
Tôi đứng lặng, cảm giác như thế giới xung quanh tối sầm lại. Sự thất vọng, buồn bã và tủi thân hòa vào nhau khiến tôi không nói nên lời. Tôi không hiểu tại sao những người mình tin tưởng nhất lại có thể đối xử với tôi như thế. Ngày hôm đó, tôi lặng lẽ đi bộ về nhà, mỗi bước chân nặng như mang theo cả nỗi hụt hẫng.
Tôi không trách móc họ, cũng không làm lớn chuyện. Tôi chỉ âm thầm rút lui. Từ đó, tôi học cách dành thời gian cho bản thân, học cách chọn bạn, và học cách không đặt quá nhiều kỳ vọng vào bất kỳ ai. Dù nỗi đau ấy khiến tôi tổn thương, nhưng nó cũng giúp tôi trưởng thành hơn.
Đến bây giờ, khi nhìn lại chuyện cũ, tôi vẫn thấy đó là một trải nghiệm đáng nhớ. Nó không phải ký ức vui vẻ, nhưng là bài học quan trọng giúp tôi hiểu rằng tình bạn thật sự không đến từ số lượng, mà đến từ sự chân thành và tôn trọng lẫn nhau. Và đôi khi, mất đi những người không xứng đáng cũng là cách để chúng ta tìm được những người tốt hơn.
Trong suốt những năm cấp hai, tôi luôn tin rằng tình bạn chân thành có thể vượt qua mọi khó khăn. Tôi và hai người bạn – Minh và An – từng là một bộ ba không thể tách rời. Chúng tôi cùng nhau đi học, cùng làm bài tập, cùng chia sẻ những bí mật mà ai cũng nghĩ sẽ theo chúng tôi mãi mãi. Khoảng thời gian ấy giống như những ngày nắng đẹp, trong trẻo và không chút gợn lo âu.
Thế nhưng, một lần trải nghiệm khó quên đã khiến tôi hiểu rằng tình bạn đôi khi mong manh hơn tôi tưởng. Chuyện xảy ra vào cuối năm học lớp tám, khi tôi vô tình phát hiện Minh và An lập một nhóm chat riêng, nơi cả hai nói những lời không hay về tôi. Mọi thứ bắt đầu khi tôi thấy thái độ của hai cậu ấy thay đổi: họ hay thì thầm với nhau, đôi lúc nhìn tôi rồi cười nhỏ. Tôi đã cố nghĩ rằng mình quá nhạy cảm, nhưng cảm giác bất an cứ lớn dần.
Cho đến một ngày, điện thoại của An để quên trên bàn học. Một tin nhắn bật sáng với nội dung khiến tim tôi như thắt lại: “Tốt nhất đừng rủ nó đi nữa, phiền lắm.” Dù biết không nên đọc tiếp, tôi vẫn bị thôi thúc mở đoạn trò chuyện. Những dòng chữ nói về tôi với sự khó chịu, bực bội, thậm chí miệt thị. Người gửi là Minh – người mà trước đây vẫn hay nói tôi là “đứa bạn không thể thay thế”.
Tôi đứng lặng, cảm giác như thế giới xung quanh tối sầm lại. Sự thất vọng, buồn bã và tủi thân hòa vào nhau khiến tôi không nói nên lời. Tôi không hiểu tại sao những người mình tin tưởng nhất lại có thể đối xử với tôi như thế. Ngày hôm đó, tôi lặng lẽ đi bộ về nhà, mỗi bước chân nặng như mang theo cả nỗi hụt hẫng.
Tôi không trách móc họ, cũng không làm lớn chuyện. Tôi chỉ âm thầm rút lui. Từ đó, tôi học cách dành thời gian cho bản thân, học cách chọn bạn, và học cách không đặt quá nhiều kỳ vọng vào bất kỳ ai. Dù nỗi đau ấy khiến tôi tổn thương, nhưng nó cũng giúp tôi trưởng thành hơn.
Đến bây giờ, khi nhìn lại chuyện cũ, tôi vẫn thấy đó là một trải nghiệm đáng nhớ. Nó không phải ký ức vui vẻ, nhưng là bài học quan trọng giúp tôi hiểu rằng tình bạn thật sự không đến từ số lượng, mà đến từ sự chân thành và tôn trọng lẫn nhau. Và đôi khi, mất đi những người không xứng đáng cũng là cách để chúng ta tìm được những người tốt hơn.
Chiều dài của thảm cỏ hình chữ nhật là: 3,2 x 5 = 16 (m)
Chu vi của thảm cỏ hình chữ nhật là: (16+3,2) x 2 = 38,4(m)
Đáp số: 38,4m