Nguyễn Tú Quyên
Giới thiệu về bản thân
CÂU1
Bài thơ “Cây đa” của Trần Đăng Khoa để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và thân thương về hình ảnh làng quê Việt Nam. Cây đa hiện lên không chỉ là một sự vật quen thuộc mà còn như một người bạn gần gũi, gắn bó với tuổi thơ của biết bao thế hệ. Qua những vần thơ giản dị mà giàu hình ảnh, tác giả đã khắc họa cây đa với tán lá rộng, rễ buông dài như những cánh tay dịu dàng ôm ấp, che chở cho con người. Dưới bóng cây đa, em tưởng tượng ra những buổi trưa hè yên ả, lũ trẻ nô đùa, người lớn nghỉ ngơi, trò chuyện. Cây đa dường như trở thành chứng nhân lặng lẽ của thời gian, lưu giữ bao kỉ niệm vui buồn của con người nơi thôn quê. Đọc bài thơ, em cảm thấy lòng mình thật bình yên, như được trở về với những điều giản dị mà ý nghĩa. Bài thơ không chỉ giúp em thêm yêu thiên nhiên mà còn khơi gợi trong em tình yêu quê hương sâu sắc và sự trân trọng đối với những giá trị bình dị, thân quen trong cuộc sống.
CÂU2
Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất của em với người thân trong gia đình là chuyến về quê thăm ông bà vào dịp hè năm ngoái. Đó là một chuyến đi tuy giản dị nhưng lại để lại trong em rất nhiều kỉ niệm sâu sắc và cảm xúc khó quên. Ngay từ tối hôm trước, cả gia đình em đã tất bật chuẩn bị đồ đạc. Em háo hức đến mức gần như không ngủ được, chỉ mong trời sáng thật nhanh để được lên đường. Sáng hôm sau, khi ánh nắng vừa ló rạng, cả nhà em đã khởi hành. Trên xe, mọi người vừa trò chuyện, vừa ngắm cảnh hai bên đường, không khí vô cùng vui vẻ và ấm áp.
Khi về đến quê, em cảm thấy như bước vào một thế giới hoàn toàn khác so với thành phố ồn ào, náo nhiệt. Ông bà đứng chờ sẵn ở cổng, nở nụ cười hiền hậu và dang tay đón chúng em. Khoảnh khắc ấy khiến em cảm thấy vô cùng xúc động và hạnh phúc. Những ngày ở quê trôi qua thật chậm mà cũng thật ý nghĩa. Buổi sáng, em theo ông ra vườn tưới cây, nhổ cỏ và nghe ông kể chuyện về những ngày xưa. Em còn được tự tay hái những trái cây chín mọng trên cây, cảm nhận hương vị ngọt lành, tươi mát mà ở thành phố hiếm khi có được. Buổi trưa, em cùng bà vào bếp, học cách nấu những món ăn dân dã như canh rau, cá kho. Dù chỉ là những món ăn đơn giản, nhưng khi cả gia đình quây quần bên mâm cơm, em lại thấy ngon hơn bất cứ món ăn nào.
Buổi chiều là khoảng thời gian em mong chờ nhất. Em cùng anh chị em trong họ ra cánh đồng rộng lớn để thả diều, chạy nhảy và chơi những trò chơi tuổi thơ. Gió thổi mát rượi, cánh diều bay cao giữa bầu trời xanh khiến em cảm thấy vô cùng tự do và thư thái. Tiếng cười nói vang lên khắp cánh đồng làm cho khung cảnh càng thêm rộn ràng. Đến tối, cả gia đình lại quây quần bên nhau, người lớn kể chuyện, trẻ con ngồi nghe chăm chú rồi cười vang. Có hôm, em còn được nằm võng ngoài sân, ngắm bầu trời đầy sao và nghe tiếng côn trùng rả rích – một cảm giác yên bình mà em chưa từng cảm nhận rõ ràng đến thế.
Chuyến đi ấy không chỉ mang lại cho em niềm vui mà còn giúp em hiểu rõ hơn về giá trị của tình cảm gia đình. Em nhận ra rằng, dù cuộc sống có bận rộn đến đâu, những khoảnh khắc được ở bên người thân vẫn luôn là điều quý giá nhất. Trải nghiệm ấy đã trở thành một kỉ niệm đẹp trong lòng em, khiến em thêm yêu gia đình, yêu quê hương và biết trân trọng hơn những điều giản dị trong cuộc sống.
CÂU1
Bài thơ “Cây đa” của Trần Đăng Khoa để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và thân thương về hình ảnh làng quê Việt Nam. Cây đa hiện lên không chỉ là một sự vật quen thuộc mà còn như một người bạn gần gũi, gắn bó với tuổi thơ của biết bao thế hệ. Qua những vần thơ giản dị mà giàu hình ảnh, tác giả đã khắc họa cây đa với tán lá rộng, rễ buông dài như những cánh tay dịu dàng ôm ấp, che chở cho con người. Dưới bóng cây đa, em tưởng tượng ra những buổi trưa hè yên ả, lũ trẻ nô đùa, người lớn nghỉ ngơi, trò chuyện. Cây đa dường như trở thành chứng nhân lặng lẽ của thời gian, lưu giữ bao kỉ niệm vui buồn của con người nơi thôn quê. Đọc bài thơ, em cảm thấy lòng mình thật bình yên, như được trở về với những điều giản dị mà ý nghĩa. Bài thơ không chỉ giúp em thêm yêu thiên nhiên mà còn khơi gợi trong em tình yêu quê hương sâu sắc và sự trân trọng đối với những giá trị bình dị, thân quen trong cuộc sống.
CÂU2
Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất của em với người thân trong gia đình là chuyến về quê thăm ông bà vào dịp hè năm ngoái. Đó là một chuyến đi tuy giản dị nhưng lại để lại trong em rất nhiều kỉ niệm sâu sắc và cảm xúc khó quên. Ngay từ tối hôm trước, cả gia đình em đã tất bật chuẩn bị đồ đạc. Em háo hức đến mức gần như không ngủ được, chỉ mong trời sáng thật nhanh để được lên đường. Sáng hôm sau, khi ánh nắng vừa ló rạng, cả nhà em đã khởi hành. Trên xe, mọi người vừa trò chuyện, vừa ngắm cảnh hai bên đường, không khí vô cùng vui vẻ và ấm áp.
Khi về đến quê, em cảm thấy như bước vào một thế giới hoàn toàn khác so với thành phố ồn ào, náo nhiệt. Ông bà đứng chờ sẵn ở cổng, nở nụ cười hiền hậu và dang tay đón chúng em. Khoảnh khắc ấy khiến em cảm thấy vô cùng xúc động và hạnh phúc. Những ngày ở quê trôi qua thật chậm mà cũng thật ý nghĩa. Buổi sáng, em theo ông ra vườn tưới cây, nhổ cỏ và nghe ông kể chuyện về những ngày xưa. Em còn được tự tay hái những trái cây chín mọng trên cây, cảm nhận hương vị ngọt lành, tươi mát mà ở thành phố hiếm khi có được. Buổi trưa, em cùng bà vào bếp, học cách nấu những món ăn dân dã như canh rau, cá kho. Dù chỉ là những món ăn đơn giản, nhưng khi cả gia đình quây quần bên mâm cơm, em lại thấy ngon hơn bất cứ món ăn nào.
Buổi chiều là khoảng thời gian em mong chờ nhất. Em cùng anh chị em trong họ ra cánh đồng rộng lớn để thả diều, chạy nhảy và chơi những trò chơi tuổi thơ. Gió thổi mát rượi, cánh diều bay cao giữa bầu trời xanh khiến em cảm thấy vô cùng tự do và thư thái. Tiếng cười nói vang lên khắp cánh đồng làm cho khung cảnh càng thêm rộn ràng. Đến tối, cả gia đình lại quây quần bên nhau, người lớn kể chuyện, trẻ con ngồi nghe chăm chú rồi cười vang. Có hôm, em còn được nằm võng ngoài sân, ngắm bầu trời đầy sao và nghe tiếng côn trùng rả rích – một cảm giác yên bình mà em chưa từng cảm nhận rõ ràng đến thế.
Chuyến đi ấy không chỉ mang lại cho em niềm vui mà còn giúp em hiểu rõ hơn về giá trị của tình cảm gia đình. Em nhận ra rằng, dù cuộc sống có bận rộn đến đâu, những khoảnh khắc được ở bên người thân vẫn luôn là điều quý giá nhất. Trải nghiệm ấy đã trở thành một kỉ niệm đẹp trong lòng em, khiến em thêm yêu gia đình, yêu quê hương và biết trân trọng hơn những điều giản dị trong cuộc sống.