Triệu Kim Long
Giới thiệu về bản thân
a. Vẽ biểu đồ thích hợp Với yêu cầu thể hiện quy mô (giá trị tuyệt đối) qua một số năm nhất định, loại biểu đồ thích hợp nhất là biểu đồ cột đơn. Trục tung: Thể hiện GDP (tỉ USD). Trục hoành: Thể hiện các năm (2000, 2005, 2010, và năm tiếp theo trong bảng). Lưu ý: Cần chú ý khoảng cách năm trên trục hoành (ví dụ: khoảng cách giữa 2000-2005 là 5 năm). b. Nhận xét quy mô GDP của Nam Phi giai đoạn 2000 - 2020 Dựa vào bảng số liệu, bạn có thể đưa ra các nhận xét sau: Xu hướng chung: Quy mô GDP của Nam Phi có xu hướng tăng liên tục qua các năm trong giai đoạn từ 2000 đến 2010 (và có thể cả giai đoạn đến 2020 tùy thuộc vào số liệu đầy đủ trong bảng). Sự gia tăng về giá trị: * Năm 2000, GDP đạt 151,7 tỉ USD. Đến năm 2010, GDP đã tăng lên 417,4 tỉ USD. Tốc độ tăng trưởng: GDP tăng khá nhanh. Cụ thể, từ năm 2000 đến năm 2010, quy mô GDP đã tăng thêm 265,7 tỉ USD (gấp khoảng 2,75 lần so với năm 2000).
1 Đặc điểm khí hậu: Phân hóa đa dạng: Khí hậu có sự khác biệt rõ rệt giữa miền Đông và miền Tây. Miền Đông: Có khí hậu cận nhiệt đới gió mùa và ôn đới gió mùa. Mưa nhiều vào mùa hạ, mùa đông lạnh và khô. Miền Tây: Khí hậu ôn đới lục địa khắc nghiệt, khô hạn, hình thành nhiều vùng hoang mạc và bán hoang mạc. Phân hóa theo độ cao: Các vùng núi cao và cao nguyên (như Tây Tạng) có khí hậu núi cao lạnh giá quanh năm. 2. Đặc điểm sông ngòi: Mạng lưới: Có nhiều sông lớn như Trường Giang, Hoàng Hà, Tây Giang. Chế độ nước: Sông ngòi miền Đông có lượng nước phong phú, mùa lũ vào mùa hạ. Sông ngòi miền Tây ít nước, chủ yếu do tuyết tan cung cấp. 3. Ảnh hưởng đối với phát triển kinh tế: Thuận lợi: Khí hậu miền Đông thích hợp cho nông nghiệp (lúa nước, cây công nghiệp). Sông ngòi có giá trị lớn về thủy điện, giao thông vận tải thủy và cung cấp nước cho sản xuất, sinh hoạt. Khó khăn: Miền Tây khô hạn gây khó khăn cho canh tác và định cư. Lũ lụt thường xuyên xảy ra ở hạ lưu các con sông lớn tại miền Đông, gây thiệt hại về người và của.
Câu 1 (khoảng 200 chữ) Văn bản của Nguyễn Ngọc Tư là một tản văn giàu tính suy ngẫm, phản ánh sâu sắc thực trạng con người trong xã hội hiện đại đang dần trở nên vô cảm trước nỗi đau của đồng loại. Từ một câu chuyện nhỏ về người y sĩ chụp ảnh bệnh nhân đăng lên mạng xã hội, tác giả mở rộng vấn đề thành hiện tượng “mồi người” – khi nỗi đau của con người bị biến thành công cụ câu view, câu like. Giọng văn nhẹ nhàng nhưng thấm thía, pha chút chua xót, thể hiện sự trăn trở về đạo đức con người. Những hình ảnh như người bị tai nạn, trẻ em bị bạo hành hay các tin đồn thất thiệt được liệt kê dồn dập đã góp phần làm nổi bật sự lan truyền vô trách nhiệm của thông tin và hậu quả nghiêm trọng của nó. Đặc biệt, chi tiết “đắn đo giữa cứu người hay chụp ảnh” là một cảnh báo đáng sợ về sự xuống cấp của lòng nhân ái. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp: con người cần tỉnh táo, biết yêu thương và giữ gìn giá trị đạo đức trong thời đại công nghệ. Câu 2 (khoảng 600 chữ) Trong xã hội hiện đại, khi công nghệ ngày càng phát triển, con người tưởng như xích lại gần nhau hơn, nhưng thực tế lại xuất hiện một căn bệnh đáng lo ngại: sự thờ ơ, vô cảm. Đây không chỉ là một hiện tượng cá nhân mà đã trở thành vấn đề xã hội cần được nhìn nhận nghiêm túc. Vô cảm là trạng thái con người không còn rung động, không quan tâm trước nỗi đau, niềm vui hay số phận của người khác. Biểu hiện của nó rất đa dạng: thấy tai nạn nhưng không giúp đỡ, chứng kiến bất công nhưng im lặng, hay thậm chí quay phim, chụp ảnh người gặp nạn để đăng lên mạng xã hội nhằm thu hút sự chú ý. Những hành động ấy cho thấy một bộ phận con người đang dần đánh mất lòng trắc ẩn – giá trị cốt lõi làm nên nhân cách. Nguyên nhân của sự vô cảm đến từ nhiều phía. Trước hết là ảnh hưởng của lối sống cá nhân, đề cao lợi ích riêng, khiến con người chỉ quan tâm đến bản thân mình. Bên cạnh đó, mạng xã hội phát triển mạnh mẽ cũng góp phần làm con người “chai lì” cảm xúc khi tiếp xúc quá nhiều với những thông tin tiêu cực. Ngoài ra, sự giáo dục về đạo đức, lối sống ở một số nơi còn chưa được chú trọng đúng mức, khiến con người thiếu đi nền tảng nhân văn. Hậu quả của sự vô cảm là vô cùng nghiêm trọng. Nó làm suy giảm các giá trị đạo đức, khiến xã hội trở nên lạnh lẽo, thiếu tình người. Khi con người không còn biết yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau, các mối quan hệ trở nên rời rạc, niềm tin giữa người với người cũng dần mất đi. Nguy hiểm hơn, sự vô cảm có thể khiến cái ác, cái xấu có cơ hội phát triển, bởi không ai đứng lên ngăn chặn. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều tấm gương sống đẹp, sẵn sàng giúp đỡ người khác mà không toan tính. Đó là những người hiến máu cứu người, những cá nhân lao vào nguy hiểm để cứu người gặp nạn, hay đơn giản là những hành động nhỏ như nhường ghế, giúp đỡ người già. Những việc làm ấy chính là minh chứng rằng lòng nhân ái vẫn luôn tồn tại và cần được lan tỏa. Để khắc phục sự vô cảm, mỗi người cần tự ý thức rèn luyện lòng nhân ái, biết quan tâm và chia sẻ với người khác. Gia đình và nhà trường cần chú trọng giáo dục đạo đức, lối sống cho thế hệ trẻ. Đồng thời, việc sử dụng mạng xã hội cũng cần có trách nhiệm, tránh lan truyền những nội dung tiêu cực hoặc gây tổn thương người khác. Sự thờ ơ, vô cảm là một “căn bệnh” nguy hiểm của xã hội hiện đại, nhưng hoàn toàn có thể chữa lành nếu mỗi người biết sống yêu thương và có trách nhiệm hơn. Một xã hội tốt đẹp chỉ có thể được xây dựng khi con người biết nhìn thấy và đồng cảm với nhau.
Câu 1. Văn bản thuộc thể loại tản văn (nghị luận xã hội mang tính chất tự sự – biểu cảm). Câu 2. Đề tài: Phản ánh thực trạng con người trong xã hội hiện đại (đặc biệt là thời mạng xã hội) đang dần vô cảm, đánh mất lòng nhân ái, coi nỗi đau của người khác như “mồi câu” để thu hút sự chú ý. Câu 3. Tác dụng của biện pháp liệt kê: Liệt kê hàng loạt sự việc (bắp luộc có pin, hủ tiếu có chuột, chè có thuốc…) → tạo cảm giác dồn dập, liên tiếp. Nhấn mạnh sự lan truyền nhanh, thiếu kiểm chứng của thông tin trên mạng và báo lá cải. Làm nổi bật hậu quả: người lương thiện bị ảnh hưởng, bị tẩy chay oan. → Qua đó, tác giả phê phán mạnh mẽ hiện tượng “câu view”, tung tin thất thiệt và sự vô trách nhiệm của cộng đồng. Câu 4. Hai câu văn gợi ra thực trạng đáng lo ngại: Con người ngày càng vô cảm, chỉ quan tâm đến lợi ích (tiền, bia) mà không quan tâm đến nạn nhân. Đạo đức xã hội có dấu hiệu xuống cấp, thiếu lòng trắc ẩn. Một bộ phận người dân thờ ơ trước nỗi đau của người khác, thậm chí lợi dụng hoàn cảnh để trục lợi. → Đây là lời cảnh tỉnh về việc cần khôi phục tình người, ý thức cộng đồng. Câu 5. Bài học rút ra: Cần giữ gìn lòng nhân ái, sự tôn trọng con người, nhất là với người đang gặp đau khổ. Sử dụng mạng xã hội có trách nhiệm, không đăng tải, chia sẻ thông tin gây tổn thương người khác. Biết phân biệt đúng sai, kiểm chứng thông tin trước khi tin và lan truyền. Không để bản thân trở nên vô cảm trước nỗi đau của người khác. Sống có đạo đức, biết đặt mình vào vị trí của người khác.