Trần Đức Mạnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Đức Mạnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Nhân vật Thứ trong đoạn trích thể hiện bi kịch sâu sắc của người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng tháng Tám: có hoài bão lớn nhưng bị cuộc sống tù túng và nghèo đói bào mòn đến kiệt quệ. Thứ từng mơ ước trở thành một người có ích cho xã hội, thậm chí là “một vĩ nhân” đem lại đổi thay cho đất nước. Thế nhưng thực tại nghiệt ngã đã dập tắt lý tưởng ấy. Bị thất nghiệp, nghèo túng, phải sống nhờ trường tư và rồi bị hoàn cảnh xô đẩy trở lại quê nhà, Thứ rơi vào cảm giác bế tắc, tự khinh mình và hoảng hốt trước tương lai mòn mỏi. Qua dòng ý nghĩ dồn dập, người đọc thấy Thứ ý thức rõ sự “mốc lên, gỉ đi” của đời mình, nhưng lại bất lực, nhu nhược, không đủ can đảm để thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn đang giam cầm. Nhân vật Thứ vì vậy mang giá trị hiện thực và nhân đạo sâu sắc: phản ánh nỗi khổ của người trí thức nghèo trước thời cuộc, đồng thời gợi sự xót xa cho một tâm hồn đẹp bị hoàn cảnh vùi lấp. Bi kịch của Thứ cũng là lời cảnh tỉnh về việc phải dám lựa chọn và dám thay đổi để không bị cuộc đời làm “sống mòn”.

Câu 2:

Gabriel Garcia Marquez từng khẳng định: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Câu nói không chỉ là một sự chiêm nghiệm về quy luật đời người mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của ước mơ, đặc biệt đối với tuổi trẻ – giai đoạn đẹp nhất để con người dám sống, dám khát vọng và dám làm nên điều khác biệt. Ước mơ là những khao khát, mục tiêu tốt đẹp mà mỗi người hướng tới. Với tuổi trẻ, ước mơ càng có ý nghĩa đặc biệt hơn bởi nó là ngọn lửa dẫn đường, là động lực mạnh mẽ giúp con người xác định phương hướng và không ngừng hoàn thiện bản thân. Một người trẻ không có ước mơ giống như con thuyền trôi giữa biển không la bàn – dễ lạc hướng, dễ buông xuôi và đánh mất niềm tin vào tương lai. Ước mơ giúp ta nhìn thấy phía trước, giúp ta hiểu mình phải đi đâu, phải cố gắng như thế nào để không bị nhấn chìm bởi những khó khăn trong cuộc sống. Câu nói của Marquez cũng hàm chứa một triết lí sâu sắc: tuổi tác không quyết định sự trẻ trung hay già nua của con người bằng thái độ của họ với ước mơ. Một người dù hai mươi nhưng sống thụ động, sợ hãi, không dám nuôi khát vọng thì đã già ngay trong tâm hồn. Ngược lại, một người dù bốn mươi, năm mươi tuổi vẫn cháy bỏng đam mê, không ngừng học hỏi và dấn thân thì vẫn trẻ trung như những năm tuổi đôi mươi. Con người già đi khi họ ngừng mơ ước bởi lúc ấy họ đánh mất niềm tin, sự hứng khởi và động lực sống – những yếu tố làm nên sức mạnh của tuổi trẻ. Trong thực tế, rất nhiều người trẻ ngày nay lại hoang mang, dễ bỏ cuộc hoặc đánh mất ước mơ trước áp lực của hoàn cảnh, gia đình hay những cám dỗ ngắn hạn. Có người chọn an phận, chọn sự an toàn thay vì dũng cảm theo đuổi đam mê. Điều đó khiến họ dần trở nên chai sạn, mệt mỏi và lạc mất chính mình. Tuy nhiên, cũng không ít người trẻ dám bứt phá: những bạn sinh viên khởi nghiệp từ con số không, những vận động viên khổ luyện để vươn tầm quốc tế, những nhà khoa học ngày đêm miệt mài nghiên cứu… Chính họ là minh chứng rằng ước mơ có sức mạnh làm con người trẻ mãi, mạnh mẽ mãi. Tuổi trẻ chỉ đến một lần và nó luôn gắn liền với cơ hội. Vì thế, mỗi người cần học cách lắng nghe chính mình, dám đặt ra ước mơ và kiên trì biến nó thành hiện thực. Ước mơ không phải lúc nào cũng lớn lao; có khi chỉ là sống tử tế hơn, giỏi hơn, có ích hơn. Điều quan trọng không phải là ước mơ to hay nhỏ, mà là ta có đủ bản lĩnh để giữ nó sống trong mình hay không. Và để làm được điều đó, ta cần nỗ lực, sáng tạo, dám thử nghiệm, dám vấp ngã và dám đứng lên. Câu nói của Marquez là lời nhắc nhở mà tuổi trẻ nào cũng nên khắc ghi: hãy giữ cho ngọn lửa ước mơ luôn rực sáng, bởi khi ước mơ còn, ta vẫn còn trẻ; khi ước mơ tắt, ta tự hóa già nua. Chỉ khi dám mơ, dám sống hết mình cho mơ ước, ta mới có thể bước đi giữa cuộc đời một cách mạnh mẽ, tự tin và ý nghĩa nhất.



Câu 1

Nhân vật Thứ trong đoạn trích thể hiện bi kịch sâu sắc của người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng tháng Tám: có hoài bão lớn nhưng bị cuộc sống tù túng và nghèo đói bào mòn đến kiệt quệ. Thứ từng mơ ước trở thành một người có ích cho xã hội, thậm chí là “một vĩ nhân” đem lại đổi thay cho đất nước. Thế nhưng thực tại nghiệt ngã đã dập tắt lý tưởng ấy. Bị thất nghiệp, nghèo túng, phải sống nhờ trường tư và rồi bị hoàn cảnh xô đẩy trở lại quê nhà, Thứ rơi vào cảm giác bế tắc, tự khinh mình và hoảng hốt trước tương lai mòn mỏi. Qua dòng ý nghĩ dồn dập, người đọc thấy Thứ ý thức rõ sự “mốc lên, gỉ đi” của đời mình, nhưng lại bất lực, nhu nhược, không đủ can đảm để thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn đang giam cầm. Nhân vật Thứ vì vậy mang giá trị hiện thực và nhân đạo sâu sắc: phản ánh nỗi khổ của người trí thức nghèo trước thời cuộc, đồng thời gợi sự xót xa cho một tâm hồn đẹp bị hoàn cảnh vùi lấp. Bi kịch của Thứ cũng là lời cảnh tỉnh về việc phải dám lựa chọn và dám thay đổi để không bị cuộc đời làm “sống mòn”.

Câu 2:

Gabriel Garcia Marquez từng khẳng định: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Câu nói không chỉ là một sự chiêm nghiệm về quy luật đời người mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của ước mơ, đặc biệt đối với tuổi trẻ – giai đoạn đẹp nhất để con người dám sống, dám khát vọng và dám làm nên điều khác biệt. Ước mơ là những khao khát, mục tiêu tốt đẹp mà mỗi người hướng tới. Với tuổi trẻ, ước mơ càng có ý nghĩa đặc biệt hơn bởi nó là ngọn lửa dẫn đường, là động lực mạnh mẽ giúp con người xác định phương hướng và không ngừng hoàn thiện bản thân. Một người trẻ không có ước mơ giống như con thuyền trôi giữa biển không la bàn – dễ lạc hướng, dễ buông xuôi và đánh mất niềm tin vào tương lai. Ước mơ giúp ta nhìn thấy phía trước, giúp ta hiểu mình phải đi đâu, phải cố gắng như thế nào để không bị nhấn chìm bởi những khó khăn trong cuộc sống. Câu nói của Marquez cũng hàm chứa một triết lí sâu sắc: tuổi tác không quyết định sự trẻ trung hay già nua của con người bằng thái độ của họ với ước mơ. Một người dù hai mươi nhưng sống thụ động, sợ hãi, không dám nuôi khát vọng thì đã già ngay trong tâm hồn. Ngược lại, một người dù bốn mươi, năm mươi tuổi vẫn cháy bỏng đam mê, không ngừng học hỏi và dấn thân thì vẫn trẻ trung như những năm tuổi đôi mươi. Con người già đi khi họ ngừng mơ ước bởi lúc ấy họ đánh mất niềm tin, sự hứng khởi và động lực sống – những yếu tố làm nên sức mạnh của tuổi trẻ. Trong thực tế, rất nhiều người trẻ ngày nay lại hoang mang, dễ bỏ cuộc hoặc đánh mất ước mơ trước áp lực của hoàn cảnh, gia đình hay những cám dỗ ngắn hạn. Có người chọn an phận, chọn sự an toàn thay vì dũng cảm theo đuổi đam mê. Điều đó khiến họ dần trở nên chai sạn, mệt mỏi và lạc mất chính mình. Tuy nhiên, cũng không ít người trẻ dám bứt phá: những bạn sinh viên khởi nghiệp từ con số không, những vận động viên khổ luyện để vươn tầm quốc tế, những nhà khoa học ngày đêm miệt mài nghiên cứu… Chính họ là minh chứng rằng ước mơ có sức mạnh làm con người trẻ mãi, mạnh mẽ mãi. Tuổi trẻ chỉ đến một lần và nó luôn gắn liền với cơ hội. Vì thế, mỗi người cần học cách lắng nghe chính mình, dám đặt ra ước mơ và kiên trì biến nó thành hiện thực. Ước mơ không phải lúc nào cũng lớn lao; có khi chỉ là sống tử tế hơn, giỏi hơn, có ích hơn. Điều quan trọng không phải là ước mơ to hay nhỏ, mà là ta có đủ bản lĩnh để giữ nó sống trong mình hay không. Và để làm được điều đó, ta cần nỗ lực, sáng tạo, dám thử nghiệm, dám vấp ngã và dám đứng lên. Câu nói của Marquez là lời nhắc nhở mà tuổi trẻ nào cũng nên khắc ghi: hãy giữ cho ngọn lửa ước mơ luôn rực sáng, bởi khi ước mơ còn, ta vẫn còn trẻ; khi ước mơ tắt, ta tự hóa già nua. Chỉ khi dám mơ, dám sống hết mình cho mơ ước, ta mới có thể bước đi giữa cuộc đời một cách mạnh mẽ, tự tin và ý nghĩa nhất.



Câu 1

Nhân vật Thứ trong đoạn trích thể hiện bi kịch sâu sắc của người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng tháng Tám: có hoài bão lớn nhưng bị cuộc sống tù túng và nghèo đói bào mòn đến kiệt quệ. Thứ từng mơ ước trở thành một người có ích cho xã hội, thậm chí là “một vĩ nhân” đem lại đổi thay cho đất nước. Thế nhưng thực tại nghiệt ngã đã dập tắt lý tưởng ấy. Bị thất nghiệp, nghèo túng, phải sống nhờ trường tư và rồi bị hoàn cảnh xô đẩy trở lại quê nhà, Thứ rơi vào cảm giác bế tắc, tự khinh mình và hoảng hốt trước tương lai mòn mỏi. Qua dòng ý nghĩ dồn dập, người đọc thấy Thứ ý thức rõ sự “mốc lên, gỉ đi” của đời mình, nhưng lại bất lực, nhu nhược, không đủ can đảm để thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn đang giam cầm. Nhân vật Thứ vì vậy mang giá trị hiện thực và nhân đạo sâu sắc: phản ánh nỗi khổ của người trí thức nghèo trước thời cuộc, đồng thời gợi sự xót xa cho một tâm hồn đẹp bị hoàn cảnh vùi lấp. Bi kịch của Thứ cũng là lời cảnh tỉnh về việc phải dám lựa chọn và dám thay đổi để không bị cuộc đời làm “sống mòn”.

Câu 2:

Gabriel Garcia Marquez từng khẳng định: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Câu nói không chỉ là một sự chiêm nghiệm về quy luật đời người mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của ước mơ, đặc biệt đối với tuổi trẻ – giai đoạn đẹp nhất để con người dám sống, dám khát vọng và dám làm nên điều khác biệt. Ước mơ là những khao khát, mục tiêu tốt đẹp mà mỗi người hướng tới. Với tuổi trẻ, ước mơ càng có ý nghĩa đặc biệt hơn bởi nó là ngọn lửa dẫn đường, là động lực mạnh mẽ giúp con người xác định phương hướng và không ngừng hoàn thiện bản thân. Một người trẻ không có ước mơ giống như con thuyền trôi giữa biển không la bàn – dễ lạc hướng, dễ buông xuôi và đánh mất niềm tin vào tương lai. Ước mơ giúp ta nhìn thấy phía trước, giúp ta hiểu mình phải đi đâu, phải cố gắng như thế nào để không bị nhấn chìm bởi những khó khăn trong cuộc sống. Câu nói của Marquez cũng hàm chứa một triết lí sâu sắc: tuổi tác không quyết định sự trẻ trung hay già nua của con người bằng thái độ của họ với ước mơ. Một người dù hai mươi nhưng sống thụ động, sợ hãi, không dám nuôi khát vọng thì đã già ngay trong tâm hồn. Ngược lại, một người dù bốn mươi, năm mươi tuổi vẫn cháy bỏng đam mê, không ngừng học hỏi và dấn thân thì vẫn trẻ trung như những năm tuổi đôi mươi. Con người già đi khi họ ngừng mơ ước bởi lúc ấy họ đánh mất niềm tin, sự hứng khởi và động lực sống – những yếu tố làm nên sức mạnh của tuổi trẻ. Trong thực tế, rất nhiều người trẻ ngày nay lại hoang mang, dễ bỏ cuộc hoặc đánh mất ước mơ trước áp lực của hoàn cảnh, gia đình hay những cám dỗ ngắn hạn. Có người chọn an phận, chọn sự an toàn thay vì dũng cảm theo đuổi đam mê. Điều đó khiến họ dần trở nên chai sạn, mệt mỏi và lạc mất chính mình. Tuy nhiên, cũng không ít người trẻ dám bứt phá: những bạn sinh viên khởi nghiệp từ con số không, những vận động viên khổ luyện để vươn tầm quốc tế, những nhà khoa học ngày đêm miệt mài nghiên cứu… Chính họ là minh chứng rằng ước mơ có sức mạnh làm con người trẻ mãi, mạnh mẽ mãi. Tuổi trẻ chỉ đến một lần và nó luôn gắn liền với cơ hội. Vì thế, mỗi người cần học cách lắng nghe chính mình, dám đặt ra ước mơ và kiên trì biến nó thành hiện thực. Ước mơ không phải lúc nào cũng lớn lao; có khi chỉ là sống tử tế hơn, giỏi hơn, có ích hơn. Điều quan trọng không phải là ước mơ to hay nhỏ, mà là ta có đủ bản lĩnh để giữ nó sống trong mình hay không. Và để làm được điều đó, ta cần nỗ lực, sáng tạo, dám thử nghiệm, dám vấp ngã và dám đứng lên. Câu nói của Marquez là lời nhắc nhở mà tuổi trẻ nào cũng nên khắc ghi: hãy giữ cho ngọn lửa ước mơ luôn rực sáng, bởi khi ước mơ còn, ta vẫn còn trẻ; khi ước mơ tắt, ta tự hóa già nua. Chỉ khi dám mơ, dám sống hết mình cho mơ ước, ta mới có thể bước đi giữa cuộc đời một cách mạnh mẽ, tự tin và ý nghĩa nhất.