Vũ Đức An
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Khổ thơ cuối trong tác phẩm "Lời nhắn đồng quê" của Nguyễn Minh đã chạm đến khoảng lặng sâu kín nhất trong tâm hồn người đọc qua hình tượng người mẹ tần tảo và lời tự nhắc nhở thiêng liêng về cội nguồn. Biện pháp hoán dụ "vị mồ hôi mặn chát luống cày sâu" kết hợp với hình ảnh đối lập độc đáo giữa "bão giông của mẹ" và sự "lớn lên" của đứa con đã khắc họa chân thực, cảm động một đời hy sinh thầm lặng. Mẹ đã gánh hết mọi dông bão, nhọc nhằn của cuộc đời, chắt chiu dòng sữa lao động ngọt ngào để nuôi con khôn lớn. Đứng trước sự hy sinh vĩ đại ấy, tác giả đã cất lên lời khẩn nguyện chân thành, tha thiết: “Xin chớ quên gốc rạ dưới chân mình”. Hình ảnh "gốc rạ" – một biểu tượng mộc mạc của làng quê nghèo – được nâng lên thành một biểu tượng triết lý về cội nguồn. Đó chính là cái nền, là bệ phóng "nâng đỡ những bước đời vạn dặm" của người con. Bằng ngôn từ giàu sức gợi, nhịp thơ sâu lắng tựa như một lời độc thoại nội tâm, khổ thơ không chỉ thể hiện lòng biết ơn sâu sắc của tác giả đối với mẹ, với quê hương, mà còn gửi gắm đến thế hệ trẻ bài học đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" vô cùng thấm thía trong dòng chảy xô bồ của cuộc sống hiện đại.
Câu 2
Trong dòng chảy hối hả của thế kỷ XXI, con người mải miết lao vào những cuộc đua công nghệ, những đô thị ánh sáng và những giá trị toàn cầu hóa. Giữa thực tế ấy, có một câu hỏi nhức nhối vẫn thường xuyên dội vào tâm thức chúng ta: Trong xã hội hiện đại, liệu con người có cần giữ gìn sợi dây kết nối với cội nguồn quê hương? Câu trả lời chắc chắn là có. Bởi lẽ, quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra, mà còn là chiếc neo tinh thần duy nhất giữ cho con người không bị chao đảo, mất phương hướng trước những cơn bão của thời đại.
Trước hết, chúng ta cần hiểu "cội nguồn quê hương" là gì? Đó không đơn thuần là một ranh giới địa lý trên bản đồ, mà là một không gian văn hóa, tinh thần bao gồm gia đình, dòng họ, những phong tục tập quán, lời ru của mẹ và cả những ký ức tuổi thơ. Giữ gìn sợi dây kết nối với quê hương chính là việc chúng ta trân trọng, lưu giữ và hướng về những giá trị cốt lõi ấy dù ở bất kỳ nơi đâu.
Mạng lưới toàn cầu hóa giúp con người dễ dàng trở thành những "công dân toàn cầu", nhưng nó cũng mang lại nguy cơ khiến chúng ta bị hòa tan, mất đi bản sắc cá nhân. Trong bối cảnh đó, quê hương chính là tấm hộ chiếu văn hóa định danh mỗi con người. Khi biết mình là ai, đến từ đâu, con người mới có thể tự tin bước ra thế giới mà không sợ bị đồng hóa. Nhìn vào những người con xa xứ, hình ảnh đón Tết cổ truyền, giữ gìn tiếng Việt nơi đất khách quê người chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sức mạnh của cội nguồn. Sự kết nối này giúp nuôi dưỡng một tâm hồn giàu lòng trắc ẩn, biết yêu thương và sẻ chia. Một người biết yêu mảnh đất nơi mình chôn rau cắt rốn chắc chắn sẽ biết yêu đồng bào, rộng hơn là yêu nhân loại.
Không chỉ vậy, quê hương còn là điểm tựa tinh thần bất biến khi con người đối diện với giông bão cuộc đời. Thế giới hiện đại đầy áp lực với những khủng hoảng tâm lý, sự cô đơn trong các "đô thị bê tông". Những lúc mệt mỏi, áp lực ấy, một lối về đồng quê thanh bình, một lời hỏi thăm của gia đình, hay đơn giản là ký ức về một miền tuổi thơ êm đềm chính là liều thuốc chữa lành kỳ diệu nhất. Nó sạc lại năng lượng, nhắc nhở ta về những giá trị nguyên bản, giản dị để tiếp tục vững bước trên đường đời. Đúng như nhà thơ Chế Lan Viên từng viết: "Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở / Khi ta đi, đất bỗng hóa tâm hồn".
Tuy nhiên, đáng buồn thay khi trong xã hội hiện đại, có một bộ phận giới trẻ đang dần nới lỏng, thậm chí cắt đứt sợi dây liên hệ này. Họ chạy theo lối sống thực dụng, xem quê hương là sự "lạc hậu", "quê mùa" và tìm cách chối bỏ gốc gác của mình. Đây là một biểu hiện của sự tha hóa về mặt đạo đức và lối sống "vô ơn" đáng báo động. Ngược lại, chúng ta cũng cần phê phán tư duy cực đoan, bảo thủ, giữ gìn cội nguồn một cách mù quáng, từ chối tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại.
Giữ gìn kết nối với cội nguồn không có nghĩa là chúng ta phải bó buộc mình trong lũy tre làng, mà là mang hồn cốt quê hương để làm giàu thêm hành trang hội nhập. Là học sinh ngồi trên ghế nhà trường, việc giữ gìn cội nguồn bắt đầu từ những hành động nhỏ bé: trân trọng tiếng Việt, tìm hiểu lịch sử địa phương, và phấn đấu học tập để mai sau góp phần dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp.
Nhà văn người Nga Ilya Ehrenburg từng có một câu nói nổi tiếng: "Lòng yêu nước ban đầu là lòng yêu những vật tầm thường nhất... Lòng yêu nhà, yêu miền quê trở nên lòng yêu Tổ quốc". Sợi dây kết nối với quê hương không phải là chiếc xiềng xích giữ chân con người trong quá khứ, mà chính là chiếc rễ sâu nâng đỡ thân cây đón lấy ánh nắng của tương lai. Hãy là một người trẻ hiện đại nhưng không mất gốc, biết bay cao bằng đôi cánh tri thức và bám sâu bằng chiếc rễ cội nguồn.
Câu 1
Thể thơ tự do
Câu 2
Các hình ảnh thuộc về không gian đồng quê trong hai khổ thơ đầu là: cánh diều, sợi chỉ, triền đê, bến sông, con đò, tiếng sáo diều, ánh trăng, khói rơm nồng.
Câu 3
Ý nghĩa câu thơ: Câu thơ mang tính chất gợi hình và lãng mạn hóa không gian làng quê. "Cỏ triền đê xanh suốt" không chỉ tả thực vẻ đẹp tràn đầy sức sống của thiên nhiên quê hương, mà cái "xanh suốt vệt ca dao" còn là ẩn dụ cho tâm hồn con người được nuôi dưỡng bằng văn hóa truyền thống, bằng những lời ru, câu hát ngọt ngào của bà, của mẹ. Qua đó khẳng định vẻ đẹp quê hương đã thấm sâu vào tâm thức, đi theo con người suốt cuộc đời
Câu 3
Bptt Nhân Hoá “ Qua hình ảnh con đò nằm nhớ nước ”
Tác dụng Giúp hình tượng con đò trở nên có hồn, sinh động, mang tâm trạng giống như con người.
Khắc họa sâu sắc nỗi cô đơn, trống trải và sự hoài niệm của cảnh vật quê hương khi con người rời xa.
Qua đó phản chiếu gián tiếp nỗi nhớ quê da diết, đau đáu của chính nhân vật trữ tình đối với những kỷ niệm tuổi thơ.
Câu 5
Đây là một thông điệp vô cùng sâu sắc, có tính triết lý nhân sinh cao và giàu giá trị giáo dục.
"Gốc rạ dưới chân mình" là biểu tượng ẩn dụ cho cội nguồn, cho sự nghèo khó nhưng nghĩa tình của quê hương xứ sở. Tác giả nhắc nhở con người dù có đi xa, có đạt được thành công ("bước đời vạn dặm") thì cũng tuyệt đối không được quên đi điểm xuất phát, không được quay lưng với cội nguồn. Quê hương chính là cái nôi, là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất nâng đỡ con người trưởng thành.